Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tuy nhiên, giây tiếp theo...
"Vãi... không đúng, ông nội nó chứ, tại sao nam nữ chính cũng ở đây?!"
Kim Từ vẫn đang hôn mê, một nhóm các bà các chị đang vây quanh chăm sóc cô ta một cách cẩn thận. Rõ ràng, đây chính là thời điểm cô ta vừa trùng sinh. Mấy ông chú không dám lại gần, chỉ đứng xa xa nhìn, lo lắng đưa ra vài lời khuyên, một khung cảnh ồn ào náo nhiệt khiến người ta thoáng chốc ngỡ như vẫn đang ở thời bình.
Âu Ngạo Thiên đứng ở một góc, nhưng chiều cao và ngoại hình xuất chúng vẫn khiến hắn vô cùng nổi bật. Và hắn, đang dùng một ánh mắt đi/ên cuồ/ng đầy ẩn ý, chăm chú quan sát Đội trưởng Diệp Nghênh Xuân.
Ánh mắt đầy chiếm hữu và hứng thú đó khiến tôi nổi da gà da vịt.
Nhìn lại Diệp Nghênh Xuân, chị ấy đang ngồi xổm trước mặt một bé gái, kiên nhẫn nghe con bé khóc lóc kể lể không rõ chữ, đôi mắt vốn dĩ kiên nghị nay đầy vẻ bi mẫn.
Diệp Nghênh Xuân là một bác sĩ quân y, khi tận thế bùng phát, chị ấy đang trong kỳ nghỉ hiếm hoi và đi du lịch theo đoàn. Sau khi thức tỉnh Dị năng hệ Mộc, đối mặt với biến động bất ngờ trên xe khách du lịch, chị ấy đã dẫn dắt những con người đang hoảng lo/ạn đ.á.n.h bại x/á/c sống, sau đó lái xe đi tìm điểm trú ẩn.
Chị ấy cũng rất xinh đẹp, gương mặt dịu dàng trái ngược với tính cách kiên cường, nụ cười của chị ấy dường như có một sức mạnh trấn an lòng người. Một người như vậy, sao có thể có liên hệ gì với Âu Ngạo Thiên?
7.
Tôi còn đang ngẩn ngơ vì kinh ngạc, mấy người dì kia bỗng nở nụ cười tủm tỉm rồi vỗ vỗ vai tôi: "Em gái, muốn đồ tốt không?"
Tôi vẫn chưa kịp định thần, thuận miệng đáp theo bản năng: "Phẩm chất thế nào, cho tôi xem thử?"
Các dì nghe xong liền "phì" cười thành tiếng, giống như đang diễn ảo thuật, họ lôi từ sau lưng ra một túi lớn đầy những miếng hình vuông xanh xanh đỏ đỏ, lại lôi thêm một túi thức ăn nhét vào tay tôi, hớn hở bảo: "Khá lắm cô bé, biết phối hợp diễn đấy."
Tôi nhìn mớ đồ ăn vặt, nước khoáng, bàn chải, kem đ.á.n.h răng, sữa rửa mặt, rồi lại nhìn đến một loạt "phụ tùng" đủ thương hiệu từ Sophie, OB, Whisper cho đến Kotex, ABC... mà rơi vào trầm tư, "Chỉ mình tôi có, hay là chị em nào cũng có ạ?"
Các dì cười không ngớt: "Tất nhiên là ai cũng có phần rồi."
Đúng thế, tiểu đội này đã chuẩn bị cho mỗi thành viên nữ một "túi quà lớn" gồm toàn những vật dụng vệ sinh xa xỉ, thậm chí còn tặng kèm cả miếng dán giữ nhiệt. Đây là quyết định của Diệp Nghênh Xuân.
Dù là vậy, thái độ của họ đối với tôi dường như vẫn có chút nhiệt tình quá mức.
Hệ thống nói với tôi: (Rột rột) "Phúc lợi của Đấng C/ứu Thế đấy, ngoại hình của Ký chủ cực kỳ ăn khớp với loại Dị năng này. (Rột rột) Nghĩa là, Ký chủ sở hữu một gương mặt 'Thánh Mẫu' với độ thiện cảm đạt mức tối đa."
Nó dường như còn lầm bầm thêm câu gì đó, nhưng tôi không bận tâm. Tôi trầm ngâm một lát rồi lén hỏi: "Vậy nếu... tôi dùng kỹ năng lên bọn họ thì sao?"
Hệ thống im lặng.
Tôi nhìn lướt qua đám các chú, các bác, các dì, các bà đi theo sau tiểu đội, tự mình từ bỏ cái ý nghĩ quái gở đó. Thế thì đúng là "đại thăng cấp bậc" về vai vế mất!
Mặc dù giờ đây tôi đã có thể kiểm soát phạm vi thi triển kỹ năng, không sợ gọi "con" nhầm người vô tội, nhưng cái câu chú ngữ đó thật sự quá x/ấu hổ.
Nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, tôi chẳng muốn dùng nó chút nào.
Hệ thống: "Nhắc nhở thân thiện, hiện tại Ký chủ còn quá yếu, Dị năng của cô vô hiệu với nam nữ chính, thậm chí với hầu hết Dị năng giả đều không có tác dụng. Ồ, nhưng x/á/c sống có tinh thần lực yếu, cơ bản đều sẽ bị ảnh hưởng."
Hệ thống bổ sung thêm: "À đúng rồi, x/á/c suất thức tỉnh Dị năng là một phần vạn, cơ thể càng khỏe x/á/c suất càng cao. Vận khí của cô cũng tốt đấy chứ, gặp được hẳn ba cái 'một phần vạn', dù hai cái trong đó là hàng của hệ thống xuất xưởng."
Tôi: "..." Thôi cứ giao cho mi đi, kiểu gì mi cũng sẽ làm hỏng bét thôi.
8.
Những ngày sau đó trôi qua thật đơn điệu. Diệt x/á/c sống, tìm nhu yếu phẩm; rồi lại diệt x/á/c sống, tìm nhu yếu phẩm.
Đích đến của chúng tôi là một căn cứ ở phía Bắc, quãng đường không tính là quá xa, nên tinh thần mọi người cũng không quá căng thẳng, tiếng cười nói vang lên không ngớt.
Tôi không đủ can đảm để công khai Dị năng của mình, mà cái Dị năng này thực sự cũng chẳng có mấy sức chiến đấu. Tôi chỉ có thể lén lút dùng một chút khi họ gặp nguy hiểm, điều khiển một hoặc hai con x/á/c sống.
Kim Từ đã tỉnh lại từ lâu. Cô ta dường như vừa nhìn đã trúng tiếng sét ái tình với Âu Ngạo Thiên, ánh mắt lúc nào cũng lưu luyến trên khuôn mặt tinh xảo của hắn. Có một lần gặp nguy hiểm, cô ta vừa mới thức tỉnh Dị năng nên phản ứng không kịp, Âu Ngạo Thiên đã thuận tay giúp đỡ một phen.
Kể từ đó, ánh mắt cô ta nhìn Âu Ngạo Thiên tình tứ đến mức muốn kéo thành sợi chỉ.
Mặc dù số lần Diệp Nghênh Xuân c/ứu cô ta ít nhất cũng phải gấp mười lần Âu Ngạo Thiên. Âu Ngạo Thiên khi dùng Dị năng thường chẳng nể nang ai, chỉ lo tận hưởng khoái cảm g.i.ế.c chóc và phá hoại, còn Diệp Nghênh Xuân lúc nào cũng phải phân tâm để ý đến những người xung quanh. Mà Âu Ngạo Thiên lúc này, tuy có chút tán thưởng Kim Từ, nhưng vẫn đang âm thầm theo đuổi "Bạch Nguyệt Quang" tối cao trong lòng hắn.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook