Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chỉ vào cổ mình.
“Các người lại gần thêm một bước…”
“Tôi sẽ đ/âm xuống!”
Người phía sau rõ ràng không coi đó là thật.
Tôi xoay cổ tay, dùng mảnh gốm rạ/ch mạnh một đường lên cánh tay mình.
Một góc mảnh gốm cực kỳ sắc.
Cộng thêm trước kia tôi là omega, da mỏng hơn một chút.
Một đường rạ/ch xuống…
M/áu lập tức tuôn xối xả trên cánh tay trắng bệch.
Ban công bên dưới vừa vặn nhìn thấy tình hình trên mái nhà.
Tôi nghe Trần Ng/u hét lên.
Ông bám lan can, khóc lóc:
“Đừng dọa ba!”
“Xin con…”
“A Diễm!”
“Tất cả xuống hết cho tôi!”
Mạc Hiểu Thanh chỉ vào người bảo vệ dẫn đầu.
Lớn tiếng ra lệnh.
Mấy người bảo vệ nhìn nhau.
Cuối cùng đành men theo đường cũ xuống ban công.
Kỳ Thành Ngạn gần như phát đi/ên.
Anh mặc kệ cha mẹ Kỳ ngăn cản, lật người trèo lên.
Đứng cách tôi không xa.
Anh lại muốn dùng tin tức tố trấn an.
Nhưng vừa nghĩ tới sự thật độ tương hợp đã về không…
Mắt anh đỏ lên.
Anh đưa khăn tay của mình ra.
“Anh biết em không muốn nhìn thấy anh.”
“Nhưng tay em sẽ nhiễm trùng.”
“Chẳng phải em thích vẽ sao?”
“Lỡ ảnh hưởng tới việc vẽ thì không tốt.”
Tôi không nhận.
Chậm rãi lui về phía mép mái.
Một mặt lấy cà vạt trong túi ra, tùy tiện quấn ch/ặt vết thương.
“A Diễm…”
“Có uất ức gì em cứ nói.”
“Anh làm chủ cho em được không?”
“Anh bảo đảm.”
“Cùng lắm anh không cần công ty nữa.”
Giọng Kỳ Thành Ngạn rất nhẹ.
Như sợ quấy nhiễu một con bướm đang đậu trên cành.
Tôi hỏi:
“Ngay từ đầu anh đã biết…”
“Em không thích anh, đúng không?”
Anh gật đầu.
“Đúng.”
“Vậy tại sao?”
“Tại sao còn cưới em?”
Hai mắt Kỳ Thành Ngạn đỏ ngầu.
Anh siết ch/ặt nắm tay.
“Bởi vì anh thích em.”
“A Diễm…”
“Là anh ngây thơ nghĩ rằng…”
“Sau khi kết hôn, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hơn.”
“Để em cũng thích anh.”
Nhưng anh không ngờ…
Tôi sẽ chán gh/ét anh đến mức ngay cả sự hấp dẫn từ tin tức tố cũng muốn kháng cự.
Giọng anh run lên.
“Là anh sai.”
“A Diễm.”
“Anh không nên ép em trở thành bạn đời với người em không thích.”
Tôi bật cười, nếm thấy vị mặn của nước mắt.
“Chỉ cần em xuống dưới, anh phải đi ký đơn ly hôn.”
Kỳ Thành Ngạn giằng co rất lâu.
Cuối cùng lựa chọn từ bỏ.
Anh nói:
“Được.”
“Vậy nói rồi nhé.”
“Mọi người làm chứng.”
“Em xuống trước được không?”
Tôi nhìn những người phía dưới.
Mất m/áu khiến mặt tôi trắng bệch.
Tôi khàn giọng hỏi:
“Tại sao…”
“Nhất định phải ép con tới bước này?”
Mạc Hiểu Thanh nhìn vào mắt tôi.
Bà không hiểu.
“Chúng ta thật sự có chỗ nào không tốt với con sao?”
“Ăn mặc sinh hoạt của con, lúc nào không phải tốt nhất?”
“Ngay cả con đường sau này cũng đã trải sẵn cho con.”
“Con lại dùng cách này u/y hi*p ba mẹ?”
“Con thật sự muốn chọc tức chúng ta đến ch*t sao?”
Tôi cười thê thảm.
Nước mắt lăn đi lăn lại trong hốc mắt.
Tôi giơ chiếc cà vạt đang quấn trên tay.
“Nhìn đi.”
“Cái này vốn là quà con định tặng mẹ.”
“Bây giờ không tặng được nữa.”
“Hồi nhỏ…”
“Con từng làm bẩn một chiếc cà vạt của mẹ.”
“Mẹ ôm con, nói không sao.”
“Con từng nghĩ…”
“Sau này ki/ếm được tiền, con sẽ m/ua cho mẹ thật nhiều.”
“Nhưng tại sao khi con lớn lên…”
“Mẹ lại tước mất cơ hội để con ra ngoài ki/ếm tiền?”
“Bắt con học một chuyên ngành chẳng liên quan.”
“Rồi ngoan ngoãn về nhà chăm chồng dạy con?”
Trong đầu tôi vang lên từng cảnh tượng.
Có cảnh bà chờ đến khi thời gian điền nguyện vọng kết thúc mới nói đã sửa nguyện vọng của tôi.
Có cảnh bà và Trần Ng/u biến phòng vẽ của tôi thành phòng đàn.
Chỉ nói tôi nên học âm nhạc, để có tiếng nói chung với Kỳ Thành Ngạn.
Có cảnh họ bắt tôi phải luôn bật chuông điện thoại.
Điện thoại vừa reo là phải lập tức bắt máy.
Còn có cảnh họ cùng cha mẹ Kỳ sắp xếp chuyện mang th/ai cho tôi.
Trước đó chưa từng hỏi qua ý kiến tôi.
Thậm chí trực tiếp gửi thư từ chức tới đơn vị của tôi.
Hình như từ khi tôi phân hóa thành omega…
Cuộc đời tôi đã bị x/é làm hai nửa.
Tôi nói:
“Cho dù ba mẹ đối xử với con như vậy…”
“Đặt con thành dáng vẻ mà mọi người muốn…”
“Con chưa từng nói một câu không tốt.”
“Cho tới hôm nay, con mới nói ra mình muốn gì.”
“Con làm còn chưa đủ sao?”
Tôi luôn cho rằng mình h/ận họ.
Nhưng mỗi lần nhìn vào mắt họ…
Trong lòng lại dâng lên một chút hy vọng.
Cho dù ngắn ngủi như bọt biển.
Sau này có người nói với tôi…
Đó không phải h/ận.
Mà là yêu đến quá đ/au khổ.
Kỳ Thành Ngạn nói:
“A Diễm…”
“Đừng khóc.”
Anh muốn bước tới ôm tôi.
Nhưng vì e ngại…
Lại chỉ có thể dừng tại chỗ.
Không dám bước thêm nửa bước.
Tôi nắm ch/ặt mảnh gốm.
Rõ ràng từng chữ:
“Bây giờ con không thích mọi người nữa.”
“Vì thế…”
“Con cũng không muốn tiếp tục chiều theo mọi người.”
Tôi nhìn thấy cơ thể cha mẹ run lên.
Họ nhíu mày, giả vờ như không bị ảnh hưởng.
“Năm nay con hai mươi sáu tuổi.”
“Thứ con gh/ét nhất là cà chua và cá.”
“Mọi người nói ăn cà chua sẽ trắng, ăn cá sẽ đầy đặn.”
“Nhưng con chỉ thấy buồn nôn.”
“Cả đồ ngọt cũng thế.”
“Con gh/ét nhất mẹ tới họp phụ huynh.”
“Thứ gh/ét nhất là âm nhạc.”
“Bởi vì bẩm sinh con đã hát không đúng nốt.”
“Người con gh/ét là Kỳ Thành Ngạn.”
“Anh ấy là kẻ th/ù không đội trời chung cả đời.”
“Con gh/ét trẻ con nhất.”
“Con không muốn, cũng không thể sinh.”
“Bởi vì trong tiết sinh lý omega…”
“Giáo viên nói sinh con rất đ/au.”
“Còn có thể ch*t.”
“Con không muốn ch*t.”
Có giọt nước nặng nề rơi lên tay tôi.
Mưa sao?
Tôi ngẩng đầu.
Bầu trời hơi tối.
Mặt trăng phủ một tầng lông mịn mờ.
Giây tiếp theo…
Cả trời cao dường như im lặng vì tôi.
Trở nên âm u và mờ mịt.
Tôi nghe thấy Kỳ Thành Ngạn lao về phía mình.
Còn có tiếng hai cặp cha mẹ phía dưới hét lên.
“A Diễm!”
“Mau!”
“Nó rơi xuống rồi!”
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook