Kẻ Bị Giam Cầm Trong Bóng Tối

Kẻ Bị Giam Cầm Trong Bóng Tối

Chương 4

08/06/2026 12:49

"Thì bây giờ chúng ta cũng gần như kết hôn rồi còn gì? Chẳng phải ngày nào cũng ngủ cùng nhau sao?"

"Gần như à?"

Anh vừa hồi phục lại tinh thần đã bắt đầu trêu tôi.

"Anh sao lại không biết chúng ta ngủ với nhau từ lúc nào thế?"

!!!

Lại nữa!

Rõ ràng anh biết tôi đang nói bậy mà!!

Tôi nhào tới.

Đưa tay bịt miệng anh lại.

Vành tai đỏ ửng, cúi đầu cắn lên vai anh một cái.

"Ngủ rồi! Chính là ngủ rồi!"

"Không được cười! Cười nữa em cắn anh đấy!!"

04

Tối qua náo lo/ạn đến tận khuya mới ngủ.

Sáng sớm tinh mơ.

Cửa đã bị đ/ập rầm rầm không ngớt.

Mang theo cơn cáu kỉnh vì bị đ/á/nh thức, tôi kéo chăn đắp lại cho Tưởng Đình Ấp, tiện tay mặc một chiếc quần thể thao rồi xỏ dép đi mở cửa.

"Ai đấy? Sáng sớm gọi h/ồn à?"

Cửa vừa mở ra.

Bên ngoài là một gương mặt ngoài dự đoán.

Thẩm Trọng Sơn đứng trước cửa.

Không biết bằng cách nào mà tìm được đến đây.

Ngay khi nhìn thấy tôi, biểu cảm trên mặt ông ta lập tức trở nên vô cùng khó tả.

Nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.

"Giang Trì, trên người mày là cái gì thế này?!"

Tối qua bị anh cắn lại đầy người.

Tôi thuận theo ánh mắt ông ta nhìn xuống.

Lúc này mới phát hiện những dấu cắn sau một đêm đã trở nên đỏ rực.

Rất dễ khiến người khác hiểu lầm.

Đặc biệt là hai điểm trước ng/ực.

Tôi híp mắt, nhếch môi cười.

"Còn có thể là thế nào nữa?"

"Ngủ mà ra đấy."

"Sao? Ông chưa từng làm à?"

"Giang Trì!"

Thẩm Trọng Sơn tức đến run cả người.

So với hôm qua thì tiến bộ hơn nhiều, ít nhất chưa đến mức thở không ra hơi.

"Chơi bời đến mất hết chí tiến thủ! Mày đi/ên rồi!"

"Lập tức chia tay với nó!"

"Bây giờ theo tao về nhà ngay! Mẹ mày đã liên hệ bác sĩ tâm lý cho mày rồi, nhất định có thể chữa khỏi—"

Lại nữa.

Sáng sớm đã lắm lời như vậy.

Toàn nói những điều tôi không thích nghe.

Tôi ngáp một cái, lười tiếp tục nghe ông ta nói nhảm.

Nhân lúc ông ta không để ý.

Tôi rầm một tiếng đóng sập cửa.

Nh/ốt cả người lẫn nước bọt của ông ta ở bên ngoài.

Mặc kệ tiếng đ/ập cửa đi/ên cuồ/ng cùng những câu ch/ửi bới phía sau.

Tôi quay lại phòng ngủ nhìn anh một cái.

Vẫn chưa tỉnh.

Tư thế ngủ đẹp đến lạ.

Trông cực kỳ ngoan ngoãn.

Tôi không nhịn được cúi người xuống, đưa tay chạm vào phần th!t mềm trên má anh.

Xúc cảm ấm áp, mịn màng như lụa.

Khiến người ta chẳng nỡ rời tay.

Mềm quá.

Mịn quá.

Không biết hôn lên có mềm như vậy không nhỉ?

Tôi vô thức nghĩ.

Như bị m/a xui q/uỷ khiến, từng chút từng chút tiến lại gần anh...

Khoảnh khắc môi chạm lên làn da của anh.

Tôi mới đột nhiên tỉnh táo lại.

Loạng choạng lùi về phía sau, ngã phịch xuống sàn nhà.

Mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.

Tôi thở mạnh một hơi.

Không thể tin nổi đưa tay chạm lên môi mình.

Quả thật rất mềm.

Cũng rất thơm.

Nhưng rốt cuộc tôi đang làm cái quái gì vậy?

Đó là anh trai tôi mà!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Dù sao cũng không có qu/an h/ệ huyết thống, hôn một cái chắc cũng không sao đâu nhỉ...

"Tiểu Trì?"

Trong lúc đầu óc tôi đang đi/ên cuồ/ng đấu tranh.

Không biết từ lúc nào, Tưởng Đình Ấp đã ngồi dậy.

Anh dụi mắt, vẻ mặt mờ mịt nhìn tôi.

"Sao em lại ngồi dưới đất thế?"

"Không lạnh à?"

"Á? Em nóng mà! Ngồi dưới này mát hơn!"

Ánh mắt lướt qua cổ áo ngủ rộng thùng thình của anh, làn da trắng đến chói mắt khiến cổ họng tôi bỗng khô khốc.

Chột dạ phe phẩy tay trước mặt.

"Anh, anh ngủ thêm chút nữa đi, em đi tắm trước."

Nói xong, tôi như chạy trốn mà đứng dậy lao vào phòng tắm.

Thở ra một hơi nóng hổi.

Khóa trái cửa lại, tắm nước lạnh suốt mười phút mới miễn cưỡng bình tĩnh xuống.

Theo bản năng liếc xuống dưới một cái.

...

Danh sách chương

3 chương
08/06/2026 12:49
0
08/06/2026 12:46
0
08/06/2026 12:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu