Sau Khi Vị Thiếu Gia Giả Tâm Tàn Ý Lạnh

Sau Khi Vị Thiếu Gia Giả Tâm Tàn Ý Lạnh

Chương 18

14/09/2026 07:08

Cuối tuần chúng tôi lại ra ngoài hẹn hò.

Lần này chúng tôi đi công viên giải trí.

Đã lâu rất lâu rồi tôi không đến công viên giải trí.

Trong ký ức của tôi, ở kiếp này vào năm tôi tầm mười lăm, mười sáu tuổi, bố mẹ đã từng đưa đám người Giản Tinh đi chơi một lần.

Đương nhiên, không có tôi trong đó.

Ngày hôm đó tôi thui thủi một mình ở nhà, cặm cụi làm bài tập thay cho Giản Tinh.

Căn nhà rộng lớn trống huơ trống hoác, và trái tim tôi cũng trở nên trống rỗng.

Nhưng lần này thì khác, người bên cạnh đã từng chút từng chút một lấp đầy khoảng trống trong trái tim tôi.

"A Nguyện, chúng ta đội cái này đi." Lạc Tây Nhiên hào hứng đội chiếc cài tóc hình thú nhỏ nhắn, tinh xảo lên đầu tôi: "Cái này nhìn phát biết ngay là đồ đôi."

Hai chúng tôi sát sạt vào nhau trong gương, trên đầu là hai chiếc cài tóc dễ thương y hệt nhau.

Lạc Tây Nhiên giơ điện thoại lên: "Trông đẹp đấy, chúng ta chụp ảnh trước gương đi."

Chẳng biết nên tạo dáng gì cho đẹp, tôi đành giơ ngón tay chữ V muôn thuở của mình lên.

Hình bóng hai người cứ thế đọng lại trong khung hình điện thoại.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, không quá lạnh cũng chẳng quá nóng, thi thoảng lại có những vạt nắng rọi xuống.

Xếp hàng chơi được mấy trò xong, tôi bắt đầu thấy hơi mệt mỏi.

M/ua hai cây kem rồi hai đứa vừa đi vừa ăn, định bụng tìm một nhà hàng nào đó để ăn trưa.

Lạc Tây Nhiên cứ thế nắm tay dắt tôi đi, ngoại trừ những lúc tham gia các trò chơi, anh ấy gần như chưa từng buông tay tôi ra.

Bản thân tôi cũng đã quen với việc được anh ấy nắm tay như thế này.

Đang đi trên đường, như cảm nhận được điều gì đó, tôi vô thức phóng tầm mắt về một hướng nào đó.

Trùng hợp thay lại bắt gặp Giản Dực và Giản Tinh.

Dường như Giản Tinh không chú ý đến tôi, nhưng Giản Dực thì nhìn thấy tôi rồi.

Ánh mắt anh ta ghim ch/ặt trên người tôi, sắc mặt vô cùng âm trầm.

Chỉ liếc nhìn một cái, tôi thu hồi ánh mắt như không có chuyện gì xảy ra.

Lúc tan làm vào ngày thứ Hai, tôi chạm mặt Giản Dực ngay trước cổng.

Anh ta đang dựa người vào chiếc xe sang màu đen mà vẫn thường hay lái, trên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt.

Đúng lúc tôi đi ngang qua, anh ta chặn đường tôi lại: "Theo anh về nhà đi."

Theo bản năng, tôi lùi về phía sau hai bước: "... Không được đâu, tối nay tôi có việc bận rồi."

"Dạo gần đây có khi nào là mày không bận việc không?" Giản Dực nhếch mép chế nhạo, thế mà lại không hề nổi gi/ận.

Anh ta hiếm khi giữ được thái độ bình tĩnh mà nói: "Về nhà một chuyến đi. Bọn tao chỉ muốn nói chuyện đàng hoàng với mày, có hiểu lầm gì mọi người nhân cơ hội này làm rõ luôn thể."

Tôi nhìn anh ta, thấy vẻ mặt đó dường như rất đỗi nghiêm túc.

Trong lòng cân nhắc vài giây, cuối cùng tôi gật đầu đồng ý.

Nói rõ ràng với nhau cũng tốt, tránh để sau này còn phải dây dưa quá nhiều.

Ngồi trên xe, tôi gửi tin nhắn cho Lạc Tây Nhiên, bảo anh ấy không cần đợi tôi ăn tối, tôi phải về nhà họ Giản một chuyến.

Anh ấy cứ ầm ĩ lên đòi một lát nữa nhất định phải đến tận nhà họ Giản để đón tôi, tôi đành phải gửi địa chỉ cho anh ấy.

Danh sách chương

3 chương
14/09/2026 07:08
0
14/09/2026 07:08
0
14/09/2026 07:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu