BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

3

27/08/2026 23:31

Lúc ấy tôi mới biết cái nơi rá/ch nát này ngay cả nhà vệ sinh cũng không nằm trong phòng mà là dùng chung.

Anh vừa ra ngoài, tôi lập tức xuống giường chạy ra mở cửa.

Không mở được.

Không lâu sau, người đàn ông quay về, đóng sầm cửa một cái rồi tự mình nằm lên giường, tiện tay tắt đèn.

Giọng lười biếng vang lên.

“Thích ngủ thì ngủ, không ngủ tùy em.”

Tôi lúc ấy thật sự muốn c.h.ế.t.

Ngồi một mình trong bóng tối chưa được bao lâu, bên ngoài thỉnh thoảng đã truyền tới tiếng hét thảm, còn có người vừa đi ngang vừa c.h.ử.i rủa. Những câu tục tĩu đó trước đây tôi còn chưa từng nghe qua.

Tôi run giọng gọi người bên cạnh.

“Này…”

Không có ai đáp.

Tôi sợ đến mức vội vươn tay sờ sang.

“Này…”

Cổ tay lập tức bị giữ lại.

Trong bóng tối, Bạo Ý Hành mở mắt.

“Bạo Ý Hành…”

Bị anh bắt lấy tay làm tôi gi/ật mình, nhưng hơi ấm truyền tới lại khiến tôi yên tâm hơn một chút.

“Gì?”

“Tên tôi là Bạo Ý Hành. Bạo trong b/ạo l/ực, Ý trong ý nghĩa.”

Bạo Ý Hành có chút bực bội.

“Gọi tôi làm gì?”

Tôi nhỏ giọng.

“Tôi muốn rửa mặt. Muốn tắm nữa.”

Anh chậc một tiếng.

“Biết thế không m/ua. Phiền c.h.ế.t được.”

Hôm ấy anh vừa đ.á.n.h quyền chui xong, gặp người quen đang sắp xếp xử lý một beta nhỏ.

Trông tôi khi ấy chẳng khác omega là bao, đôi mắt còn đẫm nước, sạch sẽ sáng trong nhưng đỏ hoe vì vừa khóc, sắc mặt trắng bệch, vậy mà vẫn cố nhe nanh tỏ ra hung dữ, như thể bất kỳ ai tới gần cũng không được.

Nhìn qua đúng kiểu một tiểu thiếu gia gặp nạn bị ép đến đường cùng.

Có lẽ đầu óc Bạo Ý Hành lúc đó chập mạch, thấy hơi chán, vậy là tiện tay ném khoản tiền công vừa ki/ếm được từ trận đấu cho đối phương rồi vác tôi đi.

Sau đó mới nhận ra hình như mình đã vác về một ông tổ.

Bạo Ý Hành bực bội lật người ngồi dậy.

“Đứng lên.”

Nghe anh nói vậy, tôi cuối cùng cũng thở phào.

Tuy sợ anh thật, nhưng tôi còn sợ hơn chuyện anh hối h/ận, ném tôi ra đường.

Tôi hiểu rõ bản thân mình, hoàn toàn không cảm thấy mình có khả năng sống sót ở một nơi như thế này.

Nhưng lúc đến nhà vệ sinh chung, nhìn những vết ố vàng bám khắp nơi, tôi lập tức ôm cứng lấy người Bạo Ý Hành, nhất quyết không chịu bước xuống.

Cuối cùng không còn cách nào khác, tôi miễn cưỡng đi vệ sinh, khi rửa người cũng phải giẫm lên đôi giày của Bạo Ý Hành để tránh chạm chân xuống sàn.

Anh rất cao lớn, lưng tôi áp sát vào lồng n.g.ự.c nóng ấm của anh, còn eo thì được một cánh tay rắn chắc giữ lại để khỏi mất thăng bằng.

Tôi mím môi, cố nuốt sự x/ấu hổ xuống.

Ánh mắt alpha hạ xuống, phát hiện mặt tôi đỏ bừng thì bật cười khẽ.

“Tên gì?”

“Tên em.”

Tôi hoàn toàn chẳng biết nhìn tình thế, lập tức đáp trả.

“Liên quan gì đến anh?”

“Không nói thì ông đây buông tay.”

Tôi hoảng hốt, vội túm lấy cánh tay anh.

“Bối Châu An.”

“Bối… Châu An.”

Alpha giống như nhai ba chữ ấy trong miệng một lần.

Thật ra cái tên này hơi giống tên con gái.

Nhưng cha mẹ từ nhỏ đã nâng niu tôi như châu như ngọc, chỉ cảm thấy một cái tên đẹp như vậy mới xứng với bảo bối nhà mình.

Nhắc tới tên lại không tránh khỏi nhớ cha mẹ, mắt tôi lập tức nóng lên, cổ họng nghẹn lại, phải nhịn thật lâu mới không khóc.

Trở về phòng, alpha lấy nước để tôi lau người. Lúc lấy nước còn rửa chậu tới mấy lần.

May mà trong nhà còn khăn mới, nếu không chẳng biết tôi lại làm ra chuyện gì nữa.

Bạo Ý Hành vốn đã phiền, bây giờ càng phiền hơn.

Một chút chuyện cỏn con cũng phải dặn đi dặn lại.

Không biết từ đâu chui ra một thiếu gia yếu ớt như vậy, đã rơi xuống nơi này rồi còn không biết tốt x/ấu, đòi cái này, chê cái kia, chẳng có chút ý thức nhìn sắc mặt người khác.

Bạo Ý Hành tức tối đ/á chiếc thùng bên cạnh một cái.

Một người đàn ông to khỏe khác vừa đi tới, toàn thân đầy mùi rư/ợu, bị tiếng động bất ngờ làm gi/ật mình, đang định nổi nóng.

Bạo Ý Hành lập tức quét ánh mắt hung dữ sang.

“Nhìn cái gì? Ông đây móc mắt mày bây giờ. Cút.”

Người kia nhận ra đây là tên liều mạng nổi tiếng, lập tức vòng đường khác mà đi, một câu cũng chẳng dám nói.

Bạo Ý Hành lạnh lùng thu ánh mắt lại, lấy nước ấm rồi quay về phòng.

Tôi nhìn thấy anh trở lại, trái tim đang treo lơ lửng mới cuối cùng rơi xuống.

“Vừa rồi có người đi qua cửa. Ồn lắm.”

Tôi đi tới, đưa tay thử nước rồi lập tức cau mày.

“Lạnh quá.”

“Bạo Ý Hành…”

Sắc mặt anh đổi tới đổi lui, cuối cùng nhìn đôi mắt ướt sũng của tôi, vẫn chẳng nói được một câu nặng lời.

Anh thích cái đẹp.

Cho tới lúc ấy quả thật chưa từng thấy ai đẹp như tôi, thế nên vẫn cố nhẫn nại trả lời.

“Điều kiện chỉ có vậy. Thích tắm thì tắm, không thì thôi.”

Tôi hít mũi, cuối cùng vẫn tranh thủ lúc nước còn chút hơi ấm, nhanh chóng lau mồ hôi trên người.

Ban đầu tôi còn đề phòng alpha nhìn lén, sau đó dứt khoát cởi áo phông ra, ba hai cái lau sạch nửa người trên.

Nhưng khi định cởi quần, tôi vẫn không nhịn được quay sang.

Kết quả phát hiện alpha chẳng biết đã nhìn tôi từ lúc nào, ánh mắt trần trụi, thẳng thắn.

Trong đầu Bạo Ý Hành lúc ấy chỉ có một ý nghĩ rất đơn giản.

Trắng thật.

Thấy tôi nhìn lại, anh còn nhướng mày.

Tôi nhỏ giọng.

“Có thể đừng nhìn tôi không?”

Bạo Ý Hành lạnh lùng trả lời.

“Không.”

Tôi nghĩ chẳng lẽ cứ giằng co mãi như vậy, cuối cùng chỉ đành mím môi, cởi quần ngoài, lén lau nước mắt một cái rồi nhanh chóng lau sạch người.

Danh sách chương

3 chương
3
27/08/2026 23:31
0
2
27/08/2026 23:31
0
1
27/08/2026 23:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu