Chuyến xe bus tử thần

Chuyến xe bus tử thần

Chương 13

17/09/2024 09:00

Tôi cố gắng nghĩ về cô ấy nhưng lại phát hiện những ký ức về vợ tôi đang dần dần biến mất!

Lần đầu tiên tôi hôn cô ấy, lần đầu tiên ôm cô ấy vào lòng.

Đêm mùa hè dưới pháo hoa rực rỡ, tôi quỳ một chân xuống, nói muốn cưới cô ấy về nhà.

Những ký ức quý giá đó đều đang dần dần bị lãng quên!

Tôi đ/au đớn ôm ch/ặt lấy đầu mình, cúi xuống nhìn bức ảnh cũ.

Bức ảnh đã ố vàng trong tay tôi dần dần trở nên trong suốt, chỉ trong chớp mắt đã hoàn toàn biến mất.

Không thể được…

Tôi lấy điện thoại ra, nhưng tài khoản Wechat của cô ấy không thấy đâu nữa, như thể tài khoản này vốn dĩ chưa từng xuất hiện trên đời vậy.

Tôi cầm điện thoại lên, không ngừng gửi tin nhắn đến tất cả mọi người trong danh bạ.

Trần Tiểu Cửu, Trần Tiểu Cửu, Trần Tiểu Cửu…

Tôi liên tục lặp đi lặp lại tên của cô ấy, trong lòng một mực tin rằng bức ảnh ố vàng ấy là dấu hiệu cô ấy đang xin tôi mau tới c/ứu mạng.

Mọi người nhận được tin nhắn liền hỏi tôi Trần Tiểu Cửu là ai, dù vậy tôi vẫn không ngừng liên tục gửi tin nhắn có tên của cô ấy.

Dù cho cả thế gian này lãng quên cô ấy đi nữa thì tôi đây cũng nhất định không bao giờ quên, tôi sẽ không để cô ấy trở thành một người chỉ sống có một ngày duy nhất vào năm 1993!

Sau khi đến sân bay, tôi mệt đến nỗi ngủ quên trên máy bay. Sau khi tỉnh lại mở điện thoại ra, cái tên Trần Tiểu Cửu tràn ngập trên màn hình vẫn ở trước mắt tôi.

Tôi tập trung suy nghĩ, cố gắng lật tung ký ức xem người này là ai.

Cuối cùng tôi cũng nhớ lại rồi, đó là người mà tôi yêu thương nhất trên thế gian này.

Ký ức… suýt chút nữa đã bay đi theo gió.

Tôi gọi taxi, yêu cầu tài xế tăng tốc thật mau đến trạm xe bus.

Lúc đến trạm đã là 11h đêm.

Chiếc xe bus biển số 5845 của tuyến 377 ấy đã xuất hiện tại trạm.

Tôi vội vã trả tiền taxi rồi đi/ên cuồ/ng chạy một mạch về phía xe bus, cuối cùng cũng thở hổn hền bò được lên xe.

Tài xế liếc nhìn tôi một cái, như thể ông ta đã quên mất rốt cuộc tôi là ai.

Tôi ngồi trên ghế thở dồn dập, hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước.

Chiếc xe bus lại bắt đầu lăn bánh một lần nữa.

Xe tiến vào đường hầm, mọi thứ đều giống hệt như lúc trước, điện thoại không còn tín hiệu, tôi như bị cô lập hoàn toàn với thế giới này.

Sau khi đầu tôi váng vất một trận, những hành khách đó lại xuất hiện ở trên xe một lần nữa, trong đường hầm an tĩnh không một tiếng động, chỉ còn duy nhất chiếc xe bus này của chúng tôi.

Tôi đứng dậy, bước đến bên cạnh tài xế.

Danh sách chương

5 chương
15/09/2024 02:43
0
15/09/2024 02:43
0
17/09/2024 09:00
0
16/09/2024 09:00
0
16/09/2024 09:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mười năm phù hoa lỡ hẹn ngày về

Chương 16

11 phút

Trăng lạnh sông xanh, đêm trầm mặc

Chương 17

14 phút

Chuyến du ngoạn Tết Đoan Ngọ, cả nhà năm người không một ai sống sót

Chương 14

19 phút

Di chúc bị tráo, tôi xé nát cả nhà

Chương 13

22 phút

Vạn mét trên không, tôi nghe thấy tiếng người già cầu cứu

Chương 12

25 phút

Sau khi từ chối đưa vợ đi sinh, tôi bỗng nổi tiếng

Chương 12

28 phút

Hoa khôi lớp nói xé thẻ dự thi là được ăn quỵt, cả lớp hùa theo

Chương 11

31 phút

Dựa vào thế lực người thân làm lãnh đạo để chiếm phòng bệnh của mẹ tôi? Tôi bắt họ phải quỳ xuống trả lại.

Chương 9

33 phút
Bình luận
Báo chương xấu