Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- PHÁ HIỂU
- Chap 6
"A Hòa ngoan, ta đưa nàng về trị thương ngay đây. Linh Chi này là để c/ứu mạng Liên Nhi, không có nó, Liên Nhi sẽ c.h.ế.t mất."
Thẩm Dật Chi bế thốc ta lên, tiếp tục nói: "Vài ngày trước, Liên Nhi vì muốn tăng cường thực lực nên đã cưỡng ép thúc động ki/ếm Phá Hiểu, không cẩn thận dẫn đến tẩu hỏa nhập m/a, hiện giờ mệnh treo sợi tóc, chỉ có Linh Chi này mới c/ứu nổi mạng con bé."
"Ki/ếm Phá Hiểu? Sao lại ở đây? Nơi này tương khắc với nó, không thể… Á!"
Thẩm Dật Chi ôm cổ, nhìn vệt m.á.u trên tay mình, không thể tin nổi: "A Hòa, nàng…"
Ta dốc sức chống người dậy, nén cơn đ/au kịch liệt nhấc ki/ếm Phá Hiểu lên, chỉ thẳng vào mặt hắn: "Đưa Linh Chi cho ta!"
Thẩm Dật Chi nhìn ta, đột nhiên cười khổ một tiếng, nói: "A Hòa, nhất định phải như vậy sao? Hóa ra tất cả đều là giả dối. Nàng ở bên ta chỉ vì ki/ếm Phá Hiểu, vì muốn kiềm chế ta, nên mới giả vờ bị thương để che giấu thực lực suốt bao năm qua. Giờ đây Cổ Ki/ếm Tông vừa có động tĩnh, nàng đã không ngồi yên được nữa."
"Lúc trước Liên Nhi nói với ta, ta còn không tin. Nhưng hiện tại nàng bảo ta phải tin nàng thế nào đây?"
Nhìn gương mặt dữ tợn trước mắt, ta bỗng cảm thấy gh/ê t/ởm vô cùng: "Mặc kệ ngươi nghĩ gì, ta muốn Linh Chi."
Ngay khoảnh khắc vung ki/ếm, Thẩm Dật Chi đã nhanh hơn một bước phong bế huyệt đạo của ta, "A Hòa, nàng biết mà, tâm nguyện lớn nhất của ta là khiến Cổ Ki/ếm Tông phát dương quang đại dưới tay mình. Nàng đợi ta, sau kỳ đại tỷ thí tông môn ta sẽ đón nàng về."
Thẩm Dật Chi nhặt ki/ếm Phá Hiểu lên, khẽ hôn lên trán ta: "Đến lúc đó chúng ta vẫn là phu thê, tất cả những chuyện này ta đều có thể coi như chưa từng xảy ra."
"Hiện tại nàng hãy ngoan ngoãn mà tự kiểm điểm đi." Nói đoạn, Thẩm Dật Chi cầm ki/ếm rời khỏi đảo Bồng Lai.
Trước khi đi, hắn ta còn không quên hủy sạch những đóa Linh Chi còn lại. Nhìn những Linh Chi dần tan biến thành tro bụi, một giọt lệ từ khóe mắt ta lăn dài. Chỉ là khi lệ chưa kịp chạm đất, đã có người nhẹ nhàng lau đi.
"Hiểu Hiểu, Linh…"
"Ta biết. Vạn vật tương sinh tương khắc, vẫn còn cách khác."
Thiếu niên nghe tiếng rồng ngân vang lên từ đằng xa, ánh mắt nhìn ta mang theo vẻ lưu luyến khôn ng/uôi: "Cách đến rồi đây."
Ta còn chưa kịp phản ứng, vị thiếu niên phóng khoáng kiêu ngạo ấy đã toàn thân tỏa ra hồng quang rực rỡ, lao thẳng về phía con cự long còn lại. Gương mặt mỹ lệ của hắn trở nên vô cùng yêu dị, "Chờ ta."
Một tiếng n/ổ vang dội lấn át cả giọng nói êm tai của thiếu niên, hào quang ch.ói mắt tan đi. Thiếu niên và cự long đều không còn thấy bóng dáng, chỉ thấy trên mặt đất mọc lên hai đóa Linh Chi còn vương chút hơi ấm.
11.
Đôi tay r/un r/ẩy đưa đóa Linh Chi vào miệng, ta nằm trên mặt đất, toàn thân co gi/ật. Nỗi đ/au khi tu bổ kinh mạch còn dữ dội hơn lúc trước gấp ngàn lần, vạn lần. Ta nhìn đóa Linh Chi còn lại trên đất, nghiến c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Khoảnh khắc kinh mạch hoàn toàn hồi phục, toàn thân ta ướt đẫm mồ hôi, như thể vừa được vớt lên từ dưới nước. Ta cẩn trọng thu cất đóa Linh Chi ấy, rồi nhắm hướng Cổ Ki/ếm Tông mà phi thân đi.
Khác với sự hiu quạnh của đảo Bồng Lai, Cổ Ki/ếm Tông lúc này náo nhiệt phi phàm. Lạc Thanh Liên cầm ki/ếm Phá Hiểu đứng đó, dáng vẻ thướt tha, tựa như vị tiên t.ử thanh cao thoát tục. Thẩm Dật Chi mày ki/ếm mắt tinh, y phục hoa lệ, dung nhan không tì vết khiến bao nữ t.ử phải liếc mắt nhìn theo.
Vị Trưởng lão có uy tín nhất trên đài cao dõng dạc tuyên bố: "Trong kỳ đại thí lần này, Lạc Thanh Liên của Cổ Ki/ếm Tông thiên tư thông tuệ, ki/ếm pháp kinh kỳ, xứng đáng là hạng nhất. Chư vị có ai dị nghị không?"
Hai người họ nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ đắc ý. Ta cười lạnh một tiếng, đáp xuống giữa sân: "Ta không đồng ý."
Giây tiếp theo, một cành trúc xanh đứng sững trên đài. Ta khẽ bước lên đầu cành trúc, nhìn Lạc Thanh Liên đang mặt c/ắt không còn giọt m.á.u mà mỉm cười: "Lạc cô nương có dám cùng ta so tài một trận không?"
Thẩm Dật Chi sau khi nhìn rõ là ta, đôi mắt bừng sáng: "A Hòa, nàng đã về rồi. Mau xuống đi, Liên Nhi đã thắng rồi, đừng náo lo/ạn nữa. Đều là người của Cổ Ki/ếm Tông cả, có gì mà phải so bì? Có muốn thử thì chúng ta về nhà mà thử."
Ta nhảy xuống, dùng ngọn trúc sắc lẹm chỉ thẳng vào mặt người nọ: "Ai nói ta đại diện cho Cổ Ki/ếm Tông? Lần này ta đại diện cho Vạn Tố Môn của ta."
"Sao hả? Không dám sao?" Ta cố ý dùng lời lẽ khích tướng Lạc Thanh Liên: "Xem ra cái vị trí hạng nhất này của Lạc cô nương dường như hữu danh vô thực thì phải."
"Ai nói ta không dám! Tô Vân Hòa, lần này ta sẽ đường đường chính chính đ.á.n.h bại ngươi. Để ta cho ngươi biết, ki/ếm Phá Hiểu này, ngươi dùng được thì ta cũng dùng được!" Nói đoạn, Lạc Thanh Liên tuốt ki/ếm đ.â.m thẳng về phía ta.
Ta nhếch môi, dùng cành trúc đón đỡ chiêu thức của ả.
Đám người dưới đài không ngừng bàn tán xôn xao.
"Chẳng phải mấy năm trước Tô Vân Hòa đã bị phế hết kinh mạch rồi sao? Sao còn dám lên đài?"
"Ai mà biết được? Tám phần là vì phu quân bị cư/ớp mất, không muốn sống nữa nên mới cầm cành trúc lên thách đấu, ha ha ha!"
"Dù kinh mạch có hồi phục thì đã sao? Theo ta thấy, thiên phú của Lạc Thanh Liên chưa chắc đã thua kém Tô Vân Hòa năm xưa, lại có thêm ki/ếm Phá Hiểu, Tô Vân Hòa lần này cầm chắc phần thua."
"Hì hì, thật đáng tiếc cho một mỹ nhân, Thẩm Tông chủ không cần nữa, ta đây lại muốn…"
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook