BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

Chương 10

13/04/2026 10:07

Mặt Trời lên đến đỉnh đầu, đã đến giờ cơm trưa. Tôi và Vệ Hàng tạm nghỉ tay, sang nhà Trưởng làng ăn chực. Vợ của Trưởng làng là một bà thím nhiệt tình, bà xới cho chúng tôi hai bát cơm đầy ụ, cứ liên tục giục chúng tôi ăn nhiều vào.

Đang ăn thì có mấy người dân làng ồn ào đi vào. Dẫn đầu là một ông bác, chẳng đợi Trưởng làng hỏi han đã phàn nàn như s.ú.n.g liên thanh: "Trưởng làng, khi nào ông mới tìm người lấp cái hang Q/uỷ Giác kia đi thế? Sắp đến tháng Sáu rồi đấy!"

Những người dân khác cũng hưởng ứng: "Đúng thế! Mau lấp đi thôi! Nếu không chúng tôi chẳng dám ra ngoài nữa!"

"Cái bến tàu đằng kia chẳng còn ai dám bén mảng tới, giờ còn chưa lấp thì định đợi đến bao giờ?"

Trưởng làng kiên nhẫn trấn an: "Đã làm đơn xin lên chính quyền thị trấn rồi, còn phải chờ phê duyệt từng cấp một, khi nào có công văn xuống mới lấp được."

Dân làng không hài lòng, cứ nháo nhào đòi Trưởng làng phải đưa người đi lấp ngay lập tức, khiến ông bị vây khốn không kịp trở tay.

Tôi khẽ hỏi bà vợ Trưởng làng: "Bác ơi, cái hang Q/uỷ Giác đó bị làm sao ạ?" Cái hang đó có tên như vậy vì trông giống như đôi sừng trên đầu q/uỷ, hồi nhỏ tôi và chúng bạn vẫn thường xuyên ra đó chơi mà.

11.

Bác gái lo âu nói: "Tháng Sáu của ba năm trước, có hai cha con mất tích ở hang Q/uỷ Giác, đến tận bây giờ vẫn chẳng tìm thấy h/ài c/ốt. Sau đó liên tiếp hai năm, cứ hễ đến tháng Sáu là lại có dân làng mất tích. Bây giờ đã là tháng Năm rồi, mọi người đều lo sợ sẽ lại có người nữa biến mất..."

"Không báo cảnh sát sao ạ?"

"Báo rồi chứ, nhưng lực lượng cảnh sát ở đây thì cháu biết rồi đấy..." Bác gái vạn phần bất lực, "Mỗi năm mất tích hai, ba người như vậy, căn bản không nhận được sự chú ý của cấp trên. Họ toàn bảo chắc là bị sóng biển cuốn trôi đi rồi..."

Tôi luôn cảm thấy chuyện này có điều gì đó kỳ lạ, bèn hỏi thêm: "Những người mất tích có mối liên hệ gì với nhau không ạ?"

"Chẳng có liên hệ gì cả, nam có nữ có, phần lớn là thanh niên và trẻ nhỏ, người già thì lại không thấy ai."

Trưởng làng khó khăn lắm mới khuyên được đám người kia rời đi. Tôi hỏi ông có cần giúp đỡ gì không, ông xua tay: "Chuyện này khó giải quyết lắm, cứ bảo dân làng đừng bén mảng đến chỗ đó là được. Hy vọng công văn sớm được phê duyệt..."

Buổi chiều, tôi và Vệ Hàng tiếp tục đi vẽ tranh tường. Cả ngày cứ phải ngửa cổ rồi nhấc bổng cánh tay, lúc về đến nhà tôi mệt lử, nằm vật ra ghế sofa. Vệ Hàng chủ động sán lại gần, xoa bóp gáy và vai cho tôi.

Tôi ngửa đầu, nhìn anh từ dưới lên trên. Thật là huyền ảo quá đi, mới một tháng trước, tôi còn đang xoa bóp cho anh trong lúc anh hôn mê, giờ thì vị trí đã đảo ngược lại rồi.

Gương mặt Vệ Hàng đúng là cực phẩm bất chấp mọi góc nhìn, nhìn từ cái "góc c.h.ế.t" này mà vẫn đẹp trai đến nao lòng. Đường xươ/ng hàm cương nghị, sống mũi cao thẳng, đôi mày mắt sâu thẳm. Sao lại có người đẹp trai đến mức này cơ chứ…? Tôi nhìn đến thẩn thờ.

Vệ Hàng đột ngột cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán tôi. Toàn thân tôi cứng đờ, nín thở. Anh dùng những sợi râu lún phún mới mọc cọ xát vào tôi, thì thầm đầy ám muội: "Còn nhìn tôi kiểu đó nữa là tôi ăn thịt em đấy."

"Ăn cái đầu anh ấy, đói thì đi mà ăn cơm!" Tôi xoa xoa vầng trán đang tê rần, lầm bầm m/ắng mỏ rồi bước vào bếp.

Suốt một tuần tiếp theo, tôi và Vệ Hàng ngày nào cũng đi vẽ tranh tường. Sau khi đã quen tay, về cơ bản tôi chỉ mất hai ngày là hoàn thành xong một bức tường.

Hôm đó, tôi làm xong bữa sáng mà vẫn không thấy Vệ Hàng xuống lầu. Bình thường anh dậy sớm hơn cả tôi, sẽ ra sân tập một bài quân sự quyền, chạy thêm hai vòng rồi mới vào dùng bữa sáng. Tôi đành phải lên phòng gọi anh.

Vệ Hàng nằm trên giường với vẻ mặt phờ phạc, tôi đưa tay sờ trán anh, "Bị sốt rồi sao?"

Tôi lấy nhiệt kế ra đo. Thân nhiệt anh hơi cao nhưng chưa đến mức phát sốt.

Vệ Hàng uể oải nói: "Tôi không sao... nằm một lát là khỏi thôi... em mau đi làm đi, không cần quản tôi đâu..."

"Được rồi, tôi làm xong bữa sáng rồi đấy, lát nữa anh dậy thì ăn nhé." Tôi không nghĩ ngợi nhiều mà vội vã rời đi.

Hôm nay không có cái đuôi nhỏ Vệ Hàng bên cạnh, tôi cứ thấy tâm trí treo ngược cành cây, như thể thiếu vắng điều gì đó. Tôi làm việc không tập trung, tiến độ vẽ tranh chẳng bằng một nửa ngày thường.

Gần đến trưa, trời bỗng tối sầm lại, mặt đất nổi lên những cơn gió lốc. Xem chừng sắp mưa to, tôi vội vàng thu dọn dụng cụ vẽ. Tôi hối hả chạy về nhà, vừa bước vào cửa thì bên ngoài mưa đã tuôn xối xả. Trong nhà tối thui, tôi thấy bữa sáng trên bàn vẫn còn nguyên vẹn, lẽ nào Vệ Hàng vẫn còn ngủ?

Tôi chạy lên tầng hai, xông vào phòng anh, vừa định gọi: "Vệ..."

Một bóng đen ập tới, ôm ch/ặt lấy tôi. Cơ thể nóng hổi bao bọc lấy tôi, hơi thở nóng rực phả vào bên tai khiến tôi run b.ắ.n người, "Vệ Hàng? Anh sao thế..."

Vệ Hàng bất ngờ cúi đầu, hôn ngấu nghiến lấy tôi. Đôi môi bị mút mát đi/ên cuồ/ng, tôi không kịp đề phòng, đại n/ão rơi vào một mảng hỗn lo/ạn. Vệ Hàng bế thốc tôi lên giường, đ/è ch/ặt tôi xuống dưới thân.

Cuối cùng tôi cũng bừng tỉnh nhận ra. Thời kỳ mẫn cảm của anh tới rồi!

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu