THỊT PHÁI SINH

THỊT PHÁI SINH

Chương 17

01/02/2026 17:51

Làng Đường Gia cách trường hiện tại của tôi khá xa.

Lái xe cũng mất năm ngày bốn đêm, cuối cùng xe đi lên núi, Đỗ Viễn bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

"Nhà em ở trong núi à?"

Anh ta thò đầu ra ngoài, nhìn ngó hai bên.

Đường núi quanh co, vào sâu trong núi bắt đầu có sương m/ù dày đặc.

Đây là sương núi, cũng là kết giới bảo vệ của chúng tôi.

Để người bình thường dù có vào núi cũng không tìm thấy làng của chúng tôi.

Vừa vào làng, dân làng đều lần lượt nhìn về phía tôi.

"Con nhà ai thế? Ái chà, là Đường Ninh, lâu lắm mới thấy về."

"Sao còn dắt theo một thằng đàn ông? Nói thiệt, đẹp trai đấy!"

"Đẹp trai thì được tích sự gì, no bụng được không?"

Mấy bà cô vừa ăn dế mèn vừa buôn chuyện.

Tôi đỗ xe xong.

Đỗ Viễn bước xuống xe, cái mồm ngạc nhiên đến mức không khép lại nổi.

Ở làng chúng tôi, nhà nào nhà nấy đều là kiến trúc sân vườn kiểu Trung Hoa tách biệt, cứ như lạc vào trong tranh cổ vậy.

Đẹp đến ngỡ ngàng.

Mẹ tôi thấy tôi dẫn về một người đàn ông, lúc đầu thì mừng, sau nhìn dáng người thì cứ lắc đầu liên tục.

"Không được rồi, g/ầy nhom thế này, ăn chẳng no bụng."

Tôi liền đưa kén trứng cho mẹ.

Mẹ vén góc vải lên, rồi lập tức cười rạng rỡ.

Trong tộc chúng tôi, chuyện chia phần vốn chẳng quan trọng.

Miễn duy trì nòi giống là được.

Mẹ vui vẻ bảo tôi dẫn Đỗ Viễn vào nhà.

"Dì ơi, lần này cháu đến vội, chưa kịp m/ua quà biếu dì."

Đỗ Viễn nhìn thấy mẹ tôi bỗng đỏ mặt.

Vì mẹ tôi đang mặc một bộ sườn xám kiểu Trung Hoa, tôn lên đường cong cơ thể vô cùng quyến rũ.

Yêu tinh khó già, ngược lại càng thêm phong vận.

Đỗ Viễn nhìn đến mức nước dãi cũng sắp chảy ra rồi.

"Mẹ, bình thường mẹ ăn toàn đồ b/éo ngậy rồi, nếu mẹ ưng mắt thì lấy người này đổi khẩu vị cho mẹ đi."

Lúc ăn cơm, mẹ cứ nhìn Đỗ Viễn chằm chằm, tôi hạ thấp giọng nói với mẹ.

Đỗ Viễn lúc này đang nhìn mấy đứa em gái xinh xẻo của tôi.

Hơn mười mỹ nhân quây quanh anh ta, anh ta sao có thể không xao xuyến?

"Ừm, mẹ thấy ánh mắt nó giống bố con lắm."

Mẹ bụm miệng cười khúc khích.

Tôi chỉ cười mà không đáp.

Đêm đó, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa phòng Đỗ Viễn.

Hôm sau gặp lại, anh ta mắt thâm quầng, trông mệt lả.

"Đỗ Viễn, trưa nay tôi phải về trường, anh có đi không?"

Lần này tôi về là để mang bao trứng về ấp.

Còn phải quay lại trường đi học.

"Anh... anh không đi, anh muốn ở lại đây chơi thêm mấy ngày nữa."

Đỗ Viễn liếc nhìn mẹ tôi.

Tôi lập tức hiểu ý.

Xe n/ổ máy, nhìn gương chiếu hậu phản chiếu bóng Đỗ Viễn, tôi mỉm cười lạnh lùng.

Anh ta, đời đời kiếp kiếp không thoát khỏi ngôi làng này rồi!

Danh sách chương

4 chương
01/02/2026 17:51
0
01/02/2026 17:51
0
01/02/2026 17:51
0
01/02/2026 17:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu