Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng lần chăm sóc này của tôi không nhận được lòng biết ơn từ Yến Ngật Phong.
Hôm đó về nhà, anh tự nh/ốt mình trong phòng tắm, khóa ch/ặt cửa lại.
Tôi đứng canh bên ngoài, lắng nghe tiếng nước chảy xối xả bên trong suốt gần một tiếng đồng hồ.
Khi cánh cửa mở ra, người đàn ông bước đi với vẻ mặt ngập tràn đ/au khổ.
Anh đẩy bàn tay tôi đang định đỡ lấy mình, rồi quay vào phòng ngủ khóa ch/ặt cửa lần nữa.
Suốt nhiều ngày sau đó, Yến Ngật Phong lại trở về trạng thái như những ngày đầu xảy ra t/ai n/ạn: Không ăn không uống, cố tình h/ủy ho/ại bản thân cho đến khi kiệt quệ.
Sau khi m/ua được mảnh đất ấy, Yến Chính Đông lại giao cho tôi đảm nhiệm công việc hậu kỳ.
Tôi trở nên bận rộn hơn.
Những chuyện thương trường không tránh khỏi nhiều cuộc tiếp khách.
Một hôm đi ăn, tình cờ chỉ có mình tôi.
Còn tình cờ hơn, lại gặp Trương Tư Diệu ngay tại bàn tiệc rư/ợu.
Nhưng kỳ lạ là hôm đó hắn không còn bám theo tôi nữa.
“Cố chấp không được.” Hắn cầm ly rư/ợu bước đến bên tôi, “Đã vậy thì kết bạn đi.”
Tôi không nghi ngờ gì, thậm chí còn thầm thở phào, nào ngờ bản thân lại mắc bẫy.
Dù sao cũng không ai ngờ được, Trương Tư Diệu lại dám liều lĩnh giở trò tại chốn đông người như thế.
Chương 6
Chương 11
Chương 23
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook