Về Quê Gả Cho Anh Nông Dân Thô Lỗ

Về Quê Gả Cho Anh Nông Dân Thô Lỗ

Chương 5

16/06/2025 17:10

Vừa mới hứng chí định ch/ửi người, dũng khí trong tôi lập tức tiêu tan hết sạch.

Trời... trông càng lúc càng đ/áng s/ợ!

Chắc…Chắc anh không đá/nh mình đâu nhỉ?

Tôi cúi gằm mặt xuống vì sợ hãi.

Những tiếng bàn tán phía sau càng lúc càng hả hê:

"Còn mặt nào khóc nữa, chắc chắn đại đội trưởng Thạch Cửu càng gh/ét nó hơn rồi, lát nữa nhất định đuổi khỏi thôn cho mà xem!"

"Dù không đuổi đi cũng bị m/ắng te tua. Làm chút việc mà khóc lóc ỉ ôi, chỉ có mỗi việc gặt lúa thôi mà! Tưởng mình là còn là cô chiêu nhà họ Đặng hả? Cái làng nhỏ của chúng ta nào chứa nổi vị Phật lớn như nó đâu!"

Mặt tôi xị xuống. Thạch Cửu thật sự sẽ đuổi mình đi sao?

Đúng lúc này, một dòng chữ màu vàng lại hiện ra trước mắt:

[Nom cái bộ dạng đáng thương của cưng kìa, Thạch Cửu mê lắm rồi đấy.]

[Bé cưng đừng thấy ảnh dữ dằn thế, thực ra trước mặt em, ảnh còn ngoan hơn cả cún đó!]

Tôi ngẩn người nhìn những dòng bình luận lơ lửng.

[Ngọt giọng gọi “anh ơi” đi bé, từ nay việc đồng áng ảnh ôm hết!]

[Thạch Cửu sức lớn, giỏi việc đồng lại biết chiều vợ, theo ảnh không thiệt đâu!]

Mặt tôi đỏ bừng. Cái gì thế này...

Tôi chợt nhớ những dòng chữ đêm qua. Hóa ra không phải mơ! Những bình luận đó... đều là thật!

Hít một hơi, tôi ngẩng mặt nhìn Thạch Cửu. Anh vẫn đứng trước mặt tôi với vầng trán nhăn ch/ặt. Đôi tay trần lực lưỡng gần bằng eo tôi, cơ bắp cuồn cuộn, nắm đ/ấm như sắt thép. Nhìn thôi đã thấy đ/au.

Vừa nhen nhóm ý định cãi lại đã tắt ngấm. Tôi lau nước mắt tự hỏi: Mấy bình luận này đáng tin không? Sao tôi cảm giác anh sắp đ/ấm mình tới nơi thế này?

Thạch Cửu thấy tôi đỏ mắt im lặng, sắc mặt càng đen như mực. Anh bước sát lại, hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi: "Khóc cái gì?"

Tôi co rúm người lại. Trời... càng đ/áng s/ợ hơn rồi...

[Nũng nịu với ảnh đi bé!]

[Gọi câu “anh ơi”, ảnh sẽ làm chó săn cho em, tha hồ sai vặt!]

[Đây là cơ hội ngàn năm có một, thoát kiếp nô lệ đó!]

[Nhỏ nhẹ vài câu là cả đời không phải động tay động chân nữa!]

Không phải làm việc ư? Tôi nghi hoặc nhìn Thạch Cửu, nhắm tịt mắt dùng giọng ngọt như mía lùi từng dỗi các anh khi trước:

"Anh Thạch Cửu ơi... tay em đ/au quá..."

Giọng vẫn còn hơi nghẹn ngào. Đúng là tôi bị doạ sợ phát khóc thật.

Danh sách chương

5 chương
16/06/2025 17:10
0
16/06/2025 17:10
0
16/06/2025 17:10
0
16/06/2025 17:10
0
16/06/2025 17:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Ngày nhận giấy báo đỗ đại học, thanh mai trúc mã để mặc hoa khôi trường xăm ấn ký mị ma lên mặt mình

Chương 7

13 phút

Trọng sinh: Lần này tôi ủng hộ chị dâu đón cháu ngoại về nhà

Chương 8

17 phút

Sau khi phu quân trở thành đầu bài, ta sống những ngày tháng an nhàn

Chương 6

21 phút

Đêm trước kỳ thi đại học, cả lớp đổi sang khách sạn 80 tệ, tôi mỉm cười nhìn họ đồng loạt bị loại

Chương 20

24 phút

Vợ cậy lương cao đòi chia đôi tiền, kết cục cả nhà bốn miệng ăn không nổi bữa cơm

Chương 25

34 phút

Trọng sinh: Mặc kệ kế muội hôi thối

Chương 18

41 phút

Đêm diệt môn, tôi ngủ ngon lành trong trại tạm giam

Chương 16

45 phút

Mười năm kỳ hạn, tôi thu hồi thiên phú, ba người anh đại gia biến thành kẻ ngốc

Chương 20

52 phút
Bình luận
Báo chương xấu