Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi trở về Thiên Cung, tôi nổi danh chỉ qua một trận chiến. Những thiên thần thân thiết vây quanh buông lời trêu đùa:
"Diệp Hoài đúng là Chiến Thần! Pháp lực gần cạn kiệt mà vẫn hạ gục được M/a Vương?"
"Vị của M/a Vương thế nào? Chưa từng thấy tân M/a Vương, trông thế nào thế?"
Tôi xoa bóp vùng lưng và mông còn đ/au nhức, chẳng đáp lời. Giọng vẫn còn khàn đặc.
Cũng đành chịu vậy. Sắc đẹp làm người ta lầm đường lạc lối, Bùi Uyên chỉ hơi làm nũng một chút, tôi đã không nỡ để cậu ấy đ/au. Đến cuối cùng bị ăn sạch không còn một mảnh.
Nhớ lại đêm đó, Bùi Uyên li /ếm tai tôi, giọng thỏa mãn:
"Anh quả nhiên là ngon nhất."
Tức quá, tôi rút pháp trượng chọc nhẹ vào người hắn. Pháp thuật chẳng gây thương tổn gì, chỉ hơi đ/au phần da thịt. Cho hắn nhớ đời.
Không ngờ hắn lại nhìn tôi đắm đuối:
"Anh... Sao anh không làm em đ/au hơn chút nữa?"
Tôi choáng váng.
Đến khi nhịp thở Bùi Uyên lại trở nên gấp gáp...
Thì đã muộn rồi.
Tôi suýt nữa không giữ được pháp trượng, rơi xuống đất...
"Khoan, hình như M/a Vương mới đến Thiên Cung rồi."
"Gì cơ? Sao hắn lại tới?"
"Haizz, hắn nói đến đón Vương Hậu về nhà."
"Bám người thế? Diệp Hoài, không phải vừa từ M/a Cung trở về sao?"
Lời các thiên thần kéo tôi về thực tại, mặt đỏ bừng. Mọi người kéo tôi ra cổng Thiên Cung xem náo nhiệt.
Thấy Bùi Uyên, vài thiên thần sửng sốt:
"Ấy... không ngờ tân M/a Vương này ngoại hình cũng có chút đặc sắc."
[...]
Bùi Uyên vươn tay về phía tôi, giọng khẩn khoản:
"Anh... em nhớ anh rồi."
Tôi đờ người ra, yết hầu lăn nhẹ. Thế rồi chẳng nhớ bài học cũ, tôi khập khiễng bước về phía Bùi Uyên.
Chương 7
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 55: Mượn tà linh bắt hung thủ
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook