Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
26/12/2025 16:12
“Vì gi*t thầy cũng đồng nghĩa với việc đồng thời làm tổn thương em và ‘tương lai’ của nó.”
“Đây là một cái neo, một điểm neo bị ép cắm vào thế giới này, thuộc về chúng ta.”
Trong lòng tôi như bị thứ gì đó va chạm, không nói rõ được là cảm giác gì.
“Vậy sao cậu chắc chắn một lần là trúng?”
Arnold im lặng một lúc, nhưng chóp tai lại đỏ lên.
“Hình thú của em… rất mạnh. Hơn nữa, em đã chuẩn bị từ lâu.”
Chuẩn bị cái gì, tôi không cần hỏi cũng biết.
Tôi đã nói rồi, hôm đó tại sao cậu lại mất kiểm soát đến mức ấy.
“Tại sao lại là tôi? Cậu hoàn toàn có thể tìm một Omega mà cậu thích, sẵn sàng sinh con cho cậu.”
“Em chỉ thích thầy.”
Arnold trả lời không chút do dự, ánh mắt cố chấp gần như muốn nuốt chửng tôi.
“Có thể thầy không nhớ, nhưng không sao, em nhớ là được.”
“Không nhớ cái gì?”
Arnold lắc đầu, không chịu nói thêm.
【Hu hu hu, nghe mà chua xót, chỉ có một người nhớ rằng họ từng yêu nhau…】
【Yêu cái gì? Đây chẳng phải thao túng tâm lý sao? Trước ng/ược đ/ãi rồi cho viên kẹo, ngược đến mức sói con mắc bệ/nh Stockholm thôi.】
【Người trên chưa hiểu rồi, Arnold nói cậu ta đã trọng sinh, mà Thư Miên cuối cùng còn dùng cái ch*t để kí/ch th/ích Arnold tỉnh táo lại. Điều đó chứng minh mối ràng buộc của họ rất sâu, có thể trước khi trọng sinh hai người đã yêu nhau rồi!】
Tôi cau mày.
Tay đưa xuống, nắm lấy cái đuôi to không yên phận.
Arnold chột dạ co rụt lại, dáng vẻ như thiếu niên giấu tâm sự.
Tôi không để ý, trực tiếp hỏi: “Linh Hi, cậu bắt được hắn thế nào?”
Theo lý, Linh Hi là nam chính thụ trong nguyên tác, được “ý thức thế giới” ưu ái, lại có lợi thế trọng sinh, không nên dễ dàng bị Arnold phản sát như vậy.
Arnold hơi ngẩn ra, trong mắt còn mang chút kính nể.
“Hôm đó, Linh Hi trói em trong phòng cách ly, mỗi ngày dùng điện kích và th/uốc cấm tr/a t/ấn em. Sau đó có người từ phía sau đ/á/nh ngất Linh Hi, thả em ra.”
“Là ai?”
“Không quen.” Arnold lắc đầu, “Cô ấy nói mình tên… tầng 1082? Còn nói là fan của thầy.”
Tôi: “?”
【Ôi trời! Là tầng 1082!? Chị em thật sự xuyên vào à!】
【Hahaha c/ứu mạng! Đây là màn liên kết mộng ảo! Bug của ý thức thế giới thành tinh rồi sao!?】
【Thế tức là Linh Hi bị một người không chịu sự kiểm soát của cốt truyện, đến từ thế giới chúng ta, ‘chính nghĩa trời giáng’ đ/á/nh bại? Quá đỉnh.】
Tôi im lặng.
“Ục ục ục.”
“……”
Cái bụng ch*t ti/ệt, đừng kêu nữa!
15
Sau khi ăn no, tôi bảo Arnold đưa tôi đến đấu trường thú.
Arnold cực kỳ không tình nguyện.
“Thầy, sói con còn chưa sinh ra, vẫn rất nguy hiểm.”
“Arnold,” tôi nheo mắt, “cậu nghĩ bây giờ cánh đã cứng, lời tôi có thể không nghe nữa sao?”
“Không có!”
Cậu lập tức phản bác, gấp đến mức cái đuôi từ dưới vạt áo khoác chui ra, bất an quét trên mặt đất.
“Em chỉ lo… lo cho thầy và đứa bé thôi.”
“Vậy càng phải đi.” Tôi lạnh giọng, “Có những người, có những việc, phải giải quyết sạch sẽ trước khi đứa trẻ ra đời.”
Đấu trường thú vẫn như cũ, chỉ là so với lúc tôi rời đi thì càng tàn tạ hơn.
Khi chúng tôi đến, Linh Hi đang bị treo trên khung sắt giữa đấu trường.
Quần áo trên người đã biến thành giẻ rá/ch, toàn thân đầy thương tích, da thịt nứt toác, không còn chỗ nào nguyên vẹn.
Khuôn mặt vốn thanh tú giờ sưng như đầu heo, ánh mắt tán lo/ạn, mùi pheromone hoa hồng trắng đục ngầu.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại này, cơn tức trong lòng tôi cuối cùng cũng vơi đi một nửa.
Tôi bước đến trước khung sắt, rút một con d/ao quân dụng từ hông của lính canh bên cạnh.
Lưỡi d/ao lạnh lẽo áp lên mặt Linh Hi.
Hắn dường như cảm nhận được gì đó, mí mắt run lên, khó khăn mở ra một khe nhỏ.
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook