Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Nó thích ta.”
“Th/ai nhi đã ngủ.”
Đến lượt Lục Đình Chu dùng sóng tinh thần kết nối, đứa bé quay người, để lại cho thiết bị một tấm lưng nhỏ.
Lục Đình Chu bình tĩnh nói:
“Nó đang phản hồi.”
“Th/ai nhi tỏ vẻ muốn ngắt kết nối.”
Sau khi tổng hợp dữ liệu, hệ thống thông báo:
“Th/ai nhi hiện tại tỏ vẻ chê cả ba.”
Tô Hoài An bật cười.
Ba vị Long Ngạo Thiên có thể khiến cả thế giới run sợ, cuối cùng lại bị một đứa bé chưa ra đời gh/ét bỏ.
Sau buổi khám, họ đăng ký lớp tiền sản.
Cố Trầm Uyên bế búp bê như cầm vũ khí, Tạ Vô Trần định dùng linh lực nâng nó lên không trung, còn Lục Đình Chu quét giáo cụ rồi phàn nàn mô hình không có nhịp tim và trọng lượng không đạt chuẩn.
Giáo viên nhìn Tô Hoài An bằng ánh mắt khó tả.
“Ba người này đều là người nhà của anh sao?”
“Không, họ là ba t/ai n/ạn xuyên thế giới.”
Buổi tối sau lớp tiền sản, sự cân bằng trong cơ thể Tô Hoài An lại xảy ra vấn đề.
Lần này không phải một cơn đ/au thoáng qua. Dị năng khiến nhiệt độ cơ thể cậu tăng cao, linh lực chạy ngược kinh mạch, còn sóng tinh thần phát tán thành những âm thanh hỗn lo/ạn trong đầu.
Cố Trầm Uyên phụ trách giữ không gian ổn định để cậu không bị cuốn vào khe nứt.
Tạ Vô Trần dùng linh lực bảo vệ kinh mạch.
Lục Đình Chu tiến vào biển tinh thần, dẫn từng luồng năng lượng trở về đúng vị trí.
Ba người phải phối hợp suốt gần một giờ.
Khi Tô Hoài An tỉnh lại, họ đều ở cạnh giường nhưng không ai tranh nói trước. Cố Trầm Uyên giữ cổ tay cậu, Tạ Vô Trần điều chỉnh chăn, Lục Đình Chu kiểm tra chỉ số rồi chủ động tắt màn hình để ánh sáng không làm cậu khó chịu.
Bác sĩ kết luận:
“Th/ai nhi không gặp nguy hiểm, nhưng từ giờ các anh không được để cảm xúc và sức mạnh xung đột quá mạnh ở gần b/ệnh nhân. Ba nguồn năng lượng không thể thiếu một, cũng không thể tranh nhau chiếm ưu thế.”
Cố Trầm Uyên nhìn hai người còn lại, vẻ mặt vẫn không dễ chịu.
Nhưng lần đầu tiên hắn nói:
“Lần sau nghe hiệu lệnh của người hiểu tình trạng nhất.”
Lục Đình Chu gật đầu.
Tạ Vô Trần cũng không phản đối.
Tô Hoài An nhắm mắt, khóe môi hơi cong lên.
Ít nhất ba người này cuối cùng cũng biết hợp tác trước khi đứa bé ra đời.
## Chương 6: Những tình cảm không thể dùng hai chữ “nhiệm vụ” để xóa bỏ
Sau biến cố ấy, ba người tạm thời ngừng tranh quyền chăm sóc.
“Tạm thời” có nghĩa là họ vẫn không ưa nhau, nhưng ít nhất không còn rút vũ khí chỉ vì một câu nói khó nghe. Lục Đình Chu lập lịch kiểm tra sức khỏe, Tạ Vô Trần điều chỉnh linh lực vào buổi tối, còn Cố Trầm Uyên phụ trách những việc cần sức mạnh và phản ứng nhanh.
Tô Hoài An cũng nhân cơ hội đặt ra nguyên tắc đầu tiên của căn nhà.
“Các anh là cha của con, chưa phải người yêu của tôi.”
Cố Trầm Uyên nhíu mày.
Tạ Vô Trần cụp mắt.
Lục Đình Chu hỏi:
“Điều kiện để thay đổi trạng thái qu/an h/ệ là gì?”
“Không có bảng chấm điểm.”
“Có thể xây dựng tiêu chí định tính.”
“Cũng không.”
Tô Hoài An đặt bát mận xuống, nghiêm túc nhìn họ.
“Tôi đã rời khỏi ba thế giới mà không từ biệt. Việc đó khiến các anh tổn thương, tôi thừa nhận. Nhưng cảm giác có lỗi không thể được dùng để thay thế tình yêu. Tôi cần biết mình thật sự muốn gì, các anh cũng vậy.”
Không ai phản bác.
Nhưng nói ra là một chuyện, đối mặt với quá khứ lại là chuyện khác.
Cố Trầm Uyên là người khó gần nhất.
Hắn chăm Tô Hoài An rất cẩn thận, song không hề mềm lòng như vẻ ngoài. Mỗi khi cậu đi ra khỏi tầm mắt quá lâu, hắn sẽ vô thức kiểm tra vị trí. Nếu điện thoại không liên lạc được, dị năng quanh người lập tức mất ổn định.
Một lần Tô Hoài An ra ban công nghe điện thoại với bác sĩ, quên báo trước. Khi quay vào, cậu thấy Cố Trầm Uyên đứng giữa phòng khách, sắc mặt lạnh như băng.
“Anh nghĩ tôi lại bỏ đi?”
“Không.”
“Anh vừa kiểm tra toàn bộ cửa sổ.”
“Thói quen.”
Tô Hoài An nhìn hắn một lúc rồi đặt vào tay hắn một chiếc chìa khóa.
Đó là chìa khóa dự phòng của căn nhà, phía sau treo một thẻ nhỏ ghi địa chỉ, số điện thoại và tên người liên hệ khẩn cấp.
“Lần này tôi không hứa suông rằng mình sẽ không biến mất. Nếu phải đi đâu, tôi sẽ nói. Nếu không thể liên lạc, anh dùng chìa khóa vào tìm. Nhưng anh cũng phải hứa không được khóa tôi lại chỉ vì sợ.”
Cố Trầm Uyên siết chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay.
“Ta không tin lời hứa.”
“Vậy hãy nhìn hành động.”
Từ hôm đó, Tô Hoài An luôn báo trước khi ra ngoài. Ban đầu chỉ là một dòng tin nhắn. Sau đó, thỉnh thoảng cậu còn chủ động hỏi Cố Trầm Uyên có muốn đi cùng không.
Sự tin tưởng không lập tức trở lại, nhưng ít nhất nó bắt đầu có chỗ để mọc lên.
Tạ Vô Trần lại khác.
Y không chất vấn cũng không thể hiện tức gi/ận. Suốt ngày vẫn sắc th/uốc, đọc sách, điều chỉnh trận pháp trong nhà. Sự bình tĩnh ấy khiến Tô Hoài An còn khó chịu hơn.
Một đêm, cậu tìm thấy y ngoài sân, đang ngồi dưới cây nhìn trăng.
“Huynh vẫn còn gi/ận tôi sao?”
“Gi/ận.”
Câu trả lời quá thẳng khiến Tô Hoài An sững người.
Tạ Vô Trần nhìn ánh trăng, giọng rất nhẹ:
“Ta gi/ận đệ để lại một lời hứa rồi biến mất. Gi/ận mình đợi ba trăm năm mà vẫn không chịu tin đệ sẽ không về. Cũng gi/ận bản thân vừa nhìn thấy đệ đã lập tức tha thứ.”
Tô Hoài An ngồi xuống cạnh y.
“Vậy huynh muốn tôi làm gì?”
“Không cần hứa thêm.”
Tạ Vô Trần tháo một miếng ngọc cũ trên cổ tay, đặt vào lòng bàn tay cậu.
Đó là tín vật Tô Hoài An từng để lại ở thế giới tu chân. Qua ba trăm năm, mặt ngọc đã được mài đến nhẵn bóng.
“Mỗi ngày đệ còn ở đây, ta sẽ tin thêm một ngày. Nếu có lúc đệ muốn rời đi, hãy nói thẳng với ta.”
Tô Hoài An nắm ch/ặt miếng ngọc.
“Được.”
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook