Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chứ không phải với tư cách của người khác.
Tôi hỏi anh không cảm thấy tôi đi/ên sao.
Cố Hành Vân cười.
Anh nói Kiều Tư Nguyên còn đi/ên hơn tôi.
Nghe cũng có lý.
Tôi nhất thời không biết nói gì.
Sau khi suy nghĩ rất lâu tôi đột nhiên nảy ra ý tưởng.
Tôi nói anh giúp tôi cả buổi rồi để tôi mời anh ăn cơm nhé.
Cố Hành Vân rõ ràng có chút động lòng.
Nhưng anh nhìn điện thoại rồi nhíu mày.
Anh nói lần sau đi vì hôm nay anh xin nghỉ mấy tiếng mới đến đây nên phải quay lại đi làm rồi.
Nói xong anh vội vàng rời đi.
Tôi nhìn bóng lưng anh bắt đầu suy nghĩ lại.
Có phải tôi đã khiến anh trở thành như bây giờ không.
Tôi từng làm rất nhiều công việc từ làm trong nhà máy điện tử đến rửa bát trong bếp rồi còn đi công trường khuân gạch.
Điểm chung của tất cả những công việc đó chính là rất mệt.
Cố Hành Vân vốn sinh ra đã có tất cả nhưng đột nhiên rơi từ trên mây xuống phải đi làm ki/ếm tiền chắc chắn còn mệt hơn.
Sự áy náy muộn màng như sóng biển ập tới.
Trong đó dường như còn xen lẫn một chút vui mừng khó nói.
Vì sự thật rằng có người lại để ý đến tôi đến mức sẵn sàng vứt bỏ tất cả.
Quả nhiên tôi là một người tầm thường.
Thậm chí tôi còn nghĩ vì phần tình cảm chỉ dành riêng cho Kiều Tứ Nguyên này mà từ bỏ sự cố chấp trai thẳng của mình.
Cùng lắm thì tôi và Cố Hành Vân thay phiên làm trên làm dưới được không.
Chẳng lẽ cả đời này tôi không dùng đến cái đó của mình sao.
Chắc chắn là không được.
Tôi cảm thấy chuyện này có thể thử.
Tôi có thể thương lượng với Cố Hành Vân.
18
Tôi dùng một tuần để tự làm công tác tư tưởng cho mình.
Dù sao cũng đã bị ngủ hai lần rồi mà vẫn chưa ch*t.
Nói thật thì còn khá sướng.
Bị ngủ thêm vài lần cũng không sao.
Tôi tự tẩy n/ão bản thân mỗi ngày.
Cuối cùng khi tôi vừa chấp nhận được chuyện bị đàn ông ngủ thì lại phát hiện Cố Hành Vân đã lâu không liên lạc với tôi.
Tôi nghĩ chắc vì tôi nhiều lần nói không muốn có qu/an h/ệ m/ập mờ với anh nên ngay cả thần tiên cũng sẽ buồn.
Tôi phải dỗ anh mới được.
Tôi biết dỗ người vì mẹ từng dỗ tôi còn tôi cũng từng dỗ bà.
Nhưng chuyện đó quá lâu rồi nên tôi quên mất cảm giác đó.
Tôi có chút lúng túng.
Thế là tôi trực tiếp chạy đến trường của Cố Hành Vân tìm anh.
Trước đây anh từng nói anh học ở học viện tài chính quản lý.
Tôi tìm đến học viện đó rồi định liên lạc với anh.
Nhưng lại nhìn thấy anh cùng một Omega nam rất xinh đẹp đi ra.
Hai người nói cười vui vẻ ánh mắt dịu dàng.
Trước mặt người khác anh luôn rất lạnh lùng.
Tại sao lần này lại khác.
Pheromone của Omega kia tràn ra.
Rất quen thuộc.
Mùi giống hệt mùi trên người tôi.
Quả nhiên pheromone giống như hoa vậy.
Tuy nhiều loại khác nhau nhưng vẫn có loại giống nhau.
Nếu Alpha và Omega sinh ra đã bổ sung cho nhau.
Vậy pheromone mà một người thích có phải cũng có thể bị người khác có cùng mùi thay thế.
Tôi không phải là duy nhất.
Tôi chưa từng là duy nhất.
Sự nghi ngờ bản thân như giòi bám xươ/ng bò khắp cơ thể chiếm lấy đầu óc tôi.
Khiến tôi không dám đi hỏi một câu.
Chính tôi là người đã từ chối Cố Hành Vân vô số lần.
Tôi không có tư cách.
Chút dũng khí mà tôi vất vả tích lũy bấy lâu lập tức tan biến.
Tôi x/ấu hổ muốn chạy trốn.
Trước khi đi tôi muốn nhìn Cố Hành Vân một lần cuối nhưng lại bất ngờ chạm phải ánh mắt anh.
Ánh mắt lạnh lùng.
Giống hệt ánh mắt anh nhìn tôi trong lớp năm lớp mười hai trước đây.
Khi đó tôi không hề quan tâm.
Còn bây giờ tim tôi run lên.
Quá khó chịu.
Tôi quay người chạy đi.
Chạy là thứ tôi giỏi nhất.
Trước kia tôi chạy để người khác không đuổi kịp tôi.
Nhưng lần này tôi lại hy vọng có người đuổi theo.
Nhưng có lẽ trên thế giới này không có người như vậy.
19
Trước khi Cố Hành Vân nắm lấy cánh tay tôi thì tôi hoàn toàn không có chút tự tin nào.
Tôi không dám quay đầu.
Tôi sợ anh nhìn thấy đôi mắt đỏ của tôi.
X/ấu quá.
Nhưng Cố Hành Vân luôn làm những chuyện trái với suy nghĩ của tôi.
Anh vòng ra trước mặt tôi rồi nhìn chằm chằm.
Anh hỏi tôi chạy cái gì.
Anh nói không phải tôi đến tìm anh sao.
Tôi cúi đầu không nói gì.
Cố Hành Vân nâng cằm tôi lên bắt tôi nhìn thẳng anh.
Anh vẫn hỏi tại sao tôi không nhìn anh.
Tôi không muốn tự làm nh/ục mình nên lấy ra một tấm thẻ đen nhét vào tay anh.
Tôi nói nghe nói vì tôi mà anh bị c/ắt thẻ nên đưa tiền cho anh, anh đừng đi làm nữa hãy tập trung học hành.
Cố Hành Vân nhìn tấm thẻ đen trong tay rồi cười.
Anh nói đúng là vì tôi.
Anh nói vì tôi mà anh không chỉ mất ng/uồn tài chính mà còn mất cả hạnh phúc cả đời.
Anh hỏi vậy mà tôi chỉ đưa tiền thôi sao.
Ý anh là gì.
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn anh.
Tôi hỏi không phải anh đã thay lòng rồi sao, vừa nãy anh cười với Omega kia rất vui mà.
Khóe miệng Cố Hành Vân càng lúc càng cao.
Anh không trả lời câu hỏi của tôi.
Anh hỏi tôi sao, anh cười với người khác thì tôi không vui sao.
Tôi cứng họng, tay vô thức siết ch/ặt.
Cố Hành Vân nắm cổ tay tôi rồi chậm rãi kéo xuống.
Động tác m/ập mờ khiến cảm giác cực kỳ rõ ràng.
Toàn thân tôi lại như bị điện gi/ật.
Năm ngón tay của Cố Hành Vân tách các ngón tay tôi ra rồi đan vào.
Mười ngón tay đan ch/ặt anh giơ lên đặt bên má mình.
Giống như yêu mị câu h/ồn.
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook