Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đêm hôm đó, bên bờ sông Tần Hoài đèn hoa rực rỡ, tiếng đàn ca sáo nhị vang lừng. Ta bao trọn một chiếc họa phường, đậu cách con thuyền của Vương lão gia không xa, ung dung thưởng thức trà Long Tỉnh nước đầu.
Xuân Đào có chút căng thẳng, thỉnh thoảng lại ngó ra ngoài cửa sổ: "Phu nhân, hắn thực sự dám động thủ sao?"
Ta thổi nhẹ lớp bọt trà, thần sắc điềm nhiên: "Một khi chút tôn nghiêm cuối cùng của con người bị chà đạp tan nát, kẻ đó không còn là người nữa, mà đã hóa thành q/uỷ. Lệ q/uỷ đòi mạng, có gì mà không dám?"
Lời vừa dứt, từ phía thuyền hoa đằng xa chợt vang lên một tiếng thét t.h.ả.m thiết. Tiếp sau đó là tiếng bàn ghế đổ nhào, đồ sứ vỡ nát cùng tiếng la hét k/inh h/oàng của nữ nhân.
"G.i.ế.c người rồi! Có kẻ g.i.ế.c người!"
"Mau tới đây! Có tên hành khất đi/ên g.i.ế.c người rồi!"
Mặt sông tức khắc đại lo/ạn. Ta đặt chén trà xuống, tiến lại gần cửa sổ, nhìn qua làn sóng nước lóng lánh để quan sát cuộc hỗn lo/ạn bên kia. Qua bóng đèn lay động, ta thấp thoáng thấy một bóng hình đầy m.á.u đang đ/è trên người một nữ nhân, d.a.o găm trong tay hết lần này đến lần khác hạ xuống.
Đám hộ viện của Vương lão gia rốt cuộc cũng phản ứng lại, ùa lên một lượt, gậy gộc nện xuống như mưa. Nhưng kẻ kia dường như không còn biết đ/au đớn, dẫu bị đ.á.n.h cho g/ãy xươ/ng đ/ứt cốt, miệng phun m.á.u tươi, bàn tay ấy vẫn nắm c.h.ặ.t lấy d.a.o găm không buông. Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, hắn mới mềm nhũn đổ gục lên cái x/á/c bét nhè m.á.u thịt của nữ nhân kia.
Đó chính là Bùi Thiệu Nguyên và Tần Mạn Dung. Sinh thời, hắn nói muốn cùng ả "một đời một kiếp một đôi người", lại còn muốn "c.h.ế.t cùng huyệt". Giờ đây, coi như đã toại nguyện.
13.
Sáng sớm hôm sau, cả kinh thành xôn xao, khắp phố cùng ngõ hẻm đều bàn tán về vụ t.h.ả.m án đêm qua. Chuyện kể rằng tân Hoa khôi Tần Nguyệt của Vạn Hoa Lâu khi đang tiếp khách thì bị một gã hành khất đi/ên xông vào, kẻ đó không cư/ớp tiền, vừa vào là đ.â.m người, nhát nào cũng chí mạng. Cuối cùng cả hai đều mất mạng. Nghe nói lúc tên hành khất kia c.h.ế.t, đôi mắt vẫn trợn trừng trừng, làm cách nào cũng không nhắm lại được.
Quan phủ đến nghiệm thi nhưng không tra ra được thân phận của gã hành khất. Bởi gương mặt hắn đã bị đ.á.n.h nát, trên người cũng chẳng có tín vật gì. Để sớm kết thúc vụ án, Tri phủ đại nhân định tính là lưu dân phát đi/ên h/ành h/ung.
Nhưng với tư cách là một vị Cáo mệnh phu nhân nhiệt tâm, ta vẫn đến nghĩa trang một chuyến. Phòng chứa x/á/c lạnh lẽo âm u, hai cái x/á/c nằm song song, đắp vải trắng. Ta bảo ngỗ tác lật một góc vải lên.
Gương mặt từng tuấn tú của Bùi Thiệu Nguyên, giờ đây biến dạng không còn ra hình th/ù, hiện ra trước mắt. Hắn c.h.ế.t rất t.h.ả.m, khắp người không còn khúc xươ/ng nào nguyên vẹn. Nhưng lòng ta chẳng gợn chút sóng xa nào.
"Phu nhân, người quen biết tên hành khất này sao?" Ngỗ tác cẩn thận hỏi.
Ta rút khăn tay che mũi, chán gh/ét lắc đầu: "Không quen, chỉ nghe nói kẻ này trước khi h/ành h/ung từng đến quấy nhiễu trước cửa Hầu phủ, nên đến xem thử."
"Đã c.h.ế.t rồi thì mang ra bãi tha m/a mà ch/ôn đi. Còn nữ t.ử này cũng là kẻ đáng thương, nếu không có ai thu x/á/c thì cũng quăng ra bãi tha m/a luôn đi. Sống là oan gia, c.h.ế.t làm hàng xóm, cũng coi như là một đoạn duyên phận."
Tần Mạn Dung c.h.ế.t rồi, đứa trẻ kia bị Tú bà chê là xúi quẩy, đang định b/án cho bọn buôn người. Tuy đó là giống nòi của Bùi Thiệu Nguyên, nhưng trẻ nhỏ vô tội. Ta không nhẫn tâm g.i.ế.c một đứa trẻ ba tuổi, nhưng cũng chẳng bao giờ "Thánh mẫu" đến mức rước nó về Hầu phủ để nuôi hổ trong nhà.
Ta bảo quản gia bỏ ra vài lượng bạc chuộc đứa bé từ tay Tú bà. Sau đó, phái người đưa nó đến một Từ Ấu Cục (nhà trẻ mồ côi) cách xa ngàn dặm. Đó là một trấn nhỏ hẻo lánh phương Nam, sơn thủy hữu tình, nhưng cách kinh thành vạn dặm trùng khơi.
Ta giao cho Từ Ấu Cục một khoản tiền, đủ để đứa trẻ này bình an lớn lên, học lấy một cái nghề, làm một nông phu hay thợ thủ công bình thường. Nó sẽ không biết thân thế của mình, cũng chẳng biết phụ mẫu mình đã c.h.ế.t t.h.ả.m ra sao. Nó sẽ sống như một người bình thường, bình lặng đi hết một đời. Đây cũng là chút nhân từ cuối cùng ta dành cho Bùi gia.
Ta hít một hơi thật sâu. Từ nay về sau, thế gian không còn Bùi Thế t.ử, cũng chẳng còn Tần ngoại thất. Chỉ còn một vị Bùi Thiệu Nguyên "Trung Liệt" đã tuẫn tiết sa trường, được thờ phụng trong từ đường Hầu phủ, mãi mãi sống trong sự kính trọng của người đời.
Còn ta, sẽ mang theo vinh quang này cùng khối tài sản của Hầu phủ, an nhiên đi hết cuộc đời phú quý tự tại này.
14.
Trở về phủ, ta đến Thọ An Đường một chuyến. Lão phu nhân hai ngày nay đã ngã bệ/nh, nghe đâu là do kinh hãi mà thành. Đêm đó sau khi nghe tin gã hành khất đi/ên g.i.ế.c người, bà ta liền nằm liệt giường không dậy nổi, cả đêm gặp á/c mộng triền miên.
Ta bưng bát t.h.u.ố.c, ngồi bên cạnh giường, khẽ thổi cho ng/uội bớt nước t.h.u.ố.c trong muỗng, "Mẫu thân, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi."
Lão phu nhân mở mắt, vừa thấy là ta, trong ánh mắt thoáng qua một tia sợ hãi. Bà ta r/un r/ẩy mở miệng: "Thiệu Nguyên… thằng bé... thực sự đi rồi sao?"
Ta đút cho bà ta một ngụm t.h.u.ố.c, động tác dịu dàng đến cực điểm: "Mẫu thân lại nói mê sảng gì thế? Thiệu Nguyên ba năm trước đã đi rồi. Kẻ c.h.ế.t đêm qua, chẳng qua chỉ là một tên hành khất đi/ên mà thôi."
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook