NIỆM LANG QUÂN

NIỆM LANG QUÂN

Chương 4

13/04/2026 10:11

"Nhưng A Niệm à, d.ụ.c vọng của con người không chỉ có tình ái. Ta phải dùng mọi th/ủ đo/ạn để leo lên, cho đến khi đứng trên đỉnh cao mới thôi!"

"Và bây giờ, ta cần xóa sạch những quá khứ không mấy tốt đẹp."

Bàn tay hắn mạnh bạo bóp nghẹt cằm ta, thứ nước t.h.u.ố.c đắng ngắt bị đổ vào miệng, biến thành dòng đ/ộc d.ư.ợ.c nóng rát th/iêu đ/ốt yết hầu ta.

"Sau ngày hôm nay, những chuyện ngày hôm qua A Niệm tuyệt đối không được nhắc lại nữa."

"Lẽ ra ta nên g.i.ế.c đệ để trừ hậu họa, nhưng đối với đệ, ta thực sự không nỡ…"

"Một đôi tay ngọc ngàn người gối, nửa điểm môi son vạn kẻ hờn. Từ nay về sau, đó chính là nửa đời còn lại của ngươi."

"Đừng trách ta, có trách thì trách thân phận ngươi thấp hèn, lại còn mang thân nam nhi!"

Ta t.h.ả.m hại nằm rạp dưới đất, đ/au đớn ôm lấy cổ họng, m.á.u tươi thấm ra từ kẽ môi. Hắn đứng bên cạnh quan sát, ánh mắt lạnh lẽo như băng đ/á ngàn năm, "Lẽ ra nên ngh/iền n/át cả ngón tay của ngươi, nhưng nghĩ lại, dẫu có làm kỹ nữ cũng cần có chút ngón nghề để sống sót."

"A Niệm, đây là chút lòng thương hại cuối cùng mà thiếu gia dành cho ngươi."

8.

Đêm đó, chính tay hắn b/án ta vào Tiêu Tương Quán. Lý do là: "Hạ nhân trong nhà có ý đồ quyến rũ chủ tử, ta là người đọc sách, sao có thể dung túng loại vô liêm sỉ này!"

Tú bà phụ họa theo vài câu, đợi hắn đi rồi, mụ ta lôi xộc ta ra l/ột sạch y phục để kiểm tra thân thể. Khi ánh mắt rơi vào những vết hoan lạc tím tái đầy ám muội, mụ ta cười nhạo một tiếng, "Bề ngoài thì giả bộ thanh cao, bên trong thì đến thân x/á/c cũng bị người ta ngủ đến nát bét rồi."

"Thân x/á/c đã rá/ch nát thế này lẽ ra phải xuống tầng một làm hạ đẳng kỹ nhân hầu hạ đám thô thiển, nhưng ta thấy ngươi vẫn còn chút nhan sắc..." Bàn tay ta bị mụ ta nắm ch/ặt lấy, những đầu ngón tay vẫn còn vết chai mỏng do học tỳ bà từ nhỏ, "Bồi dưỡng thêm chút nữa, biết đâu lại làm nên chuyện."

Ta trần truồng, cổ họng đ/au đớn khôn cùng, cảm giác nh/ục nh/ã ê chề như miếng thịt lợn trên thớt bị người ta ngã giá.

Cuộc sống ở Tiêu Tương Quán cũng chẳng hề yên ả, ta đã bỏ trốn vài lần, suýt chút nữa bị đ.á.n.h g/ãy chân.

"Văn tự b/án thân của ngươi nằm trong tay ta, ngươi chạy, chạy đi đâu được?"

"Lão nương đây bao nhiêu năm qua đã xử lý bao nhiêu người rồi, tốt nhất ngươi nên sớm nhận mệnh đi, nếu không trong quán này có c.h.ế.t thêm vài mạng người cũng là chuyện thường tình!"

Đám nam nữ trong quán lạnh lùng đứng xem, mặt đầy vẻ giễu cợt, ai nấy đều đã quá quen với những chuyện này. Ta bị bỏ đói mấy ngày, hoa mắt chóng mặt, tưởng chừng sắp c.h.ế.t đến nơi.

Sáng sớm khi khách khứa đã vãn, Lục Chi mang bánh bao qua cửa sổ đưa cho ta. Thấy ta không nhận, nàng thở dài một tiếng: "Ta biết số ngươi khổ, đám nam nam nữ nữ trong quán này ai mà chẳng có nỗi khổ riêng?"

"Nhưng ngươi còn trẻ, chỉ cần sống tiếp thì nhất định sẽ thấy hy vọng."

Ta cứng đờ ngẩng đầu nhìn nàng, nàng gật đầu khích lệ ta. Phải rồi, cái c.h.ế.t chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề gì cả. Dù sống mà như đã c.h.ế.t, nhưng chỉ cần còn sống, ta vẫn còn cơ hội để minh oan cho cha mình.

Ta vươn tay cầm lấy cái bánh bao, chấp nhận số mệnh.

9.

Ta ngoan ngoãn học tỳ bà, học theo sư phụ cách làm sao để ánh mắt thêm phần đưa tình, học cách làm một tiểu quan chuẩn mực, làm sao để dỗ dành khiến ân khách vui lòng.

Tiêu Tương Quán chưa bao giờ thiếu khách quý. Từ đại thần, sủng thần cho đến các công tử, thiếu gia; quý nhân nhiều mà mỹ nhân trong quán cũng chẳng ít.

Thế rồi, trong cuộc đua Hoa khôi hai tháng một lần của Tiêu Tương Quán, lần đầu tiên ta làm trái lời Tú bà.

Ta trút bỏ lớp sa y nửa kín nửa hở kia, học theo dáng vẻ của Lâm Hữu Chi, vận lên mình bộ áo nho sinh trắng muốt thêu lá trúc, đầu đội bạch ngọc quan mà Lục Chi đã dày công tìm giúp. Giữa chốn thanh lâu tràn ngập sắc dục, bỗng hiện ra một vị tiểu lang quân thanh cao thoát tục. Vận y phục nho nhã, nhưng tiếng đàn dưới đầu ngón tay ta lại là thanh âm sát ph/ạt nơi biên thùy đầy gió cát. Cả sảnh đường kinh ngạc đến lặng người!

...

Trên nhã gian tầng hai, Lâm Hữu Chi đang cầm chén rư/ợu bỗng vụt đứng dậy, đôi mắt tràn đầy vẻ chấn kinh.

Vị đồng liêu ngồi cạnh cười lớn: "Lâm huynh vốn dĩ tự trọng, e là lần đầu tới chốn phong hoa này nên bị dọa sợ rồi."

"Nhưng tiếng đàn này quả thực không tệ, dung mạo cũng khôi ngô, chỉ là không biết trong đêm Hoa khôi này, vị nào sẽ nhất tiếu thiên kim để được hưởng một khắc xuân tiêu."

Lâm Hữu Chi cau mày, lẩm bẩm: "Xuân tiêu một khắc?"

"Quy tắc của Tiêu Tương Quán là mỹ nhân mới đều phải tham gia đêm Hoa khôi hai tháng một lần để ra mắt. Kẻ nào được khách nhân vung tiền thưởng nhiều nhất, kẻ đó chính là Hoa khôi đêm nay."

"Vậy nên đêm Hoa khôi này còn gọi là đêm khai bao. Còn việc ai có thể 'trúng tuyển', thì đương nhiên phải xem bạc vàng trong túi ai nặng hơn rồi."

Người nọ cười đầy ám muội, nhưng thấy sắc mặt Lâm Hữu Chi đối diện có chút cổ quái, chỉ nghĩ là hắn ít lui tới chốn ăn chơi nên không tự nhiên.

"Lâm huynh nếu thích, hay là cũng thử chơi một vố xem sao? Nếu không chọn trúng thì tiền bạc sẽ được hoàn trả nguyên vẹn."

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu