Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong thư phòng khóa kín, Cố Trầm ép tôi vào tấm kính sát sàn, ánh đèn đêm của thành phố B lấp lánh dưới chân.
“Trốn tôi ba năm, gan em cũng lớn đấy?”
“Lúc ly hôn đã thỏa thuận rồi, không ai làm phiền đời ai nữa…”
“Là vì anh không biết em mang th/ai!”
Anh gắt lên, rồi cố kìm nén: “Tuần trước ông nội ép anh đi xem mắt, còn em thì sao? Định để con anh gọi kẻ khác là ba?”
Hóa ra anh đã tra hồ sơ nhà trẻ. Sau một hồi hiểu lầm về "cha đỡ đầu" Chu Dự Bạch, Cố Trầm bất ngờ cúi xuống cưỡng hôn tôi. Nụ hôn mang theo vị tanh của m/áu khi tôi cắn rá/ch môi anh.
Anh khẽ rên, dùng ngón tay quệt vết m/áu rồi gằn giọng: “Khương Vãn, chuyện này chưa xong đâu.”
Đêm đó, khi Đậu Đậu đã ngủ ngoan, anh từ phía sau ôm ch/ặt lấy tôi, đặt cằm lên đỉnh đầu tôi: “Năm đó… tại sao phải bỏ đi?”
Tôi nhìn con, chua chát đáp: “Mẹ anh nói Cố gia cần một người thừa kế có gen tốt. Còn em lại bị buồng trứng đa nang, khó thụ th/ai.”
Cố Trầm xoay người tôi lại, gầm lên: “Vậy nên em ôm đứa con khó khăn lắm mới có được này biến mất khỏi đời anh sao?!”
Lúc này tôi mới để ý, ngón áp út của anh vẫn đeo nhẫn cưới.
Hôm sau vừa về đến nhà, tôi định dắt con trốn tiếp thì đã thấy Cố Trầm đứng đợi sẵn ở cửa với hai hộp Lego trên tay. “Chuyển nhà à?”
Anh cười lạnh, tay chống lên khung cửa chặn đứng đường lui của tôi.
Đậu Đậu lao ra: “Ba ơi!”. Trong lúc anh bế con, anh thì thầm vào tai tôi: “Em đoán xem tối qua anh tra ra được gì?
Chu Dự Bạch hoàn toàn không phải chồng của Lâm Duyệt.”
Nửa tiếng sau, tôi co ro trên sofa như ngồi trên đống lửa. Cố Trầm thì đang thong thả hâm sữa trong bếp như thể anh là chủ nhân của ngôi nhà này.
Điện thoại tôi rung liên tục, tin nhắn của Lâm Duyệt: 【Xong rồi! Cố Trầm cho người tra sạch hồ sơ của Chu Dự Bạch rồi!】
Tôi định nhắn lại thì điện thoại bị anh gi/ật lấy. Cố Trầm nhìn màn hình, cười kh/inh bỉ: “Bạn học? Thanh mai trúc mã? Hay là gì nữa đây?”
“Chỉ là bạn thôi!”
Tôi bật dậy gi/ật lại điện thoại, nhưng lại bị anh thuận tay kéo tuột vào lòng.
Đúng lúc đó, Đậu Đậu ôm hộp Lego chạy ra, tròn mắt hỏi: “Ba mẹ đang chơi trò ôm nhau ạ?”
Đây là bản chỉnh sửa văn bản của bạn, được chau chuốt lại về mặt nhịp điệu, hình ảnh và cảm xúc, giúp các tình tiết trở nên tự nhiên và cuốn hút hơn:
Cố Trầm mặt không đổi sắc, thản nhiên đáp lời con: “Đúng rồi, vì mẹ nhớ ba quá nên mới ôm một cái đấy.”
Tôi x/ấu hổ đến mức gi/ận dữ, dậm mạnh một cái lên chân anh cho bõ gh/ét.
Tối đó, sau khi ru Đậu Đậu ngủ say, tôi thấy Cố Trầm đang lặng lẽ hút th/uốc ngoài ban công. Ánh trăng bàng bạc hắt lên sườn mặt nghiêng của anh, làm chiếc nhẫn cưới trên ngón tay khẽ lóe lên những tia sáng lạnh lẽo.
“Bỏ được ba năm rồi,” tôi tựa người vào khung cửa, “sao giờ lại hút lại?”
Anh dụi tắt điếu th/uốc, giọng trầm đục: “Từ ngày em đi, anh mới bắt đầu.”
Cơn gió đêm vô tình làm tung tà áo sơ mi, để lộ một vết s/ẹo dài sần sùi nơi hông anh.
Tôi khựng lại, thảng thốt: “Đó là…”
“Vào cái ngày em bỏ đi,” anh nói bằng tông giọng đều đều như kể chuyện của ai khác, “trong lúc đi/ên cuồ/ng đuổi theo em, anh đã gặp t/ai n/ạn.”
Chương 10.
Chương 8.
Chương 11.
Chương 7
Chương 7
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook