Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nếu nó không nói, tôi còn chẳng để ý.
Tôi sờ thử một chút.
Bụng phẳng lì, thon gọn, quả thực không hề có đường nét cơ bụng.
Tôi ch*t lặng nói:
【Thật ra như thế này cũng tốt. Dữ liệu cơ thể của tôi không cần truyền sang nữa được không?】
Cơ bụng có thể tập lại từ đầu.
Nhưng tôi chẳng muốn chút nào cái cơ thể ban đầu của mình, một cơ thể có thể nói là á/c mộng.
Hệ thống:
【Không được, chuyện này không thể gián đoạn.】
Tôi: 【...】
Tôi không thèm để ý đến hệ thống nữa, bắt đầu tự ép vết thương để cầm m/áu, chấp nhận sự thật.
Dù sao cuối cùng tôi cũng sẽ trở lại cơ thể ban đầu, vậy phần th!t bị mất trên cánh tay sau này vẫn có thể mọc trở lại.
...
Sau khi dùng băng gạc quấn ch/ặt vết thương, tôi nhanh chóng thay bộ quần áo nhìn thôi cũng giống như vừa gây ra một vụ án mạng.
Cố gắng vực dậy tinh thần, tôi rời khỏi biệt thự, chuẩn bị bắt taxi đến b/ệnh viện xử lý vết thương.
Mẹ nó, giá mà đám anh em bên cạnh tôi ở kiếp trước còn ở đây thì tốt biết mấy. Chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là tôi có thể yên tâm ngất đi rồi.
Trong lúc đứng bên đường chờ xe, cơn choáng váng lạnh toát vì mất quá nhiều m/áu, nỗi đ/au hànhz hạz dữ dội cùng cảm giác mỏi nhừ do lần đầu tiên phóng túng quá độ đan xen vào nhau, khiến tầm mắt tôi hơi chao đảo, khó chịu đến cực điểm, hoàn toàn phải dựa vào ý chí ngoan cường mới có thể đứng vững.
“Vị tiên sinh này, anh cần giúp đỡ không?”
Một giọng nói dễ nghe, êm tai vang lên, mang theo vài phần lo lắng.
Tôi ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy một chàng trai dáng người cao ráo, thanh tú tuấn mỹ. Ánh mắt cậu ta rơi xuống lớp băng gạc trên cánh tay tôi, nơi m/áu đang chậm rãi thấm ra thành một mảng lớn. Môi cậu ta hơi mím lại, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, thiện ý và sốt ruột.
Tôi thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nói:
“Không cần.”
Chàng trai thấp thỏm nói:
“Nhưng... nhưng anh chảy nhiều m/áu lắm... Sắc mặt anh trắng bệch rồi, trên trán cũng đầy mồ hôi. Anh cần được giúp đỡ.”
Tôi: “Không liên quan đến cậu.”
Thế nhưng chàng trai hoàn toàn không có ý định rời đi, còn hỏi tôi có cần gọi xe đến b/ệnh viện hay không.
Thấy cậu ta sắp đưa tay chặn một chiếc taxi bên đường, tôi nghiến răng, cố nặn ra mấy chữ:
“Tôi gọi xe rồi.”
Chàng trai ngượng ngùng hạ tay xuống:
“Ồ.”
Xe nhanh chóng chạy tới.
Tôi mở cửa xe, sau khi lên xe và báo mấy số cuối điện thoại, chàng trai kia vậy mà cũng chen vào theo.
“Tình trạng của anh trông không được tốt lắm. Một mình đi như vậy cũng cô đ/ộc, tôi đi cùng anh.”
Tôi: “...Cậu rảnh lắm à?”
Chàng trai mỉm cười, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ:
“Chiều nay tôi không có tiết.”
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc túi vải cậu ta đeo trên vai. Ở mép túi có thêu tên một trường đại học——
Đại học Kinh Thị.
Tôi lạnh lùng nghĩ.
Ồ, hóa ra là một sinh viên đại học trong sáng đến ngốc nghếch, tốt bụng đến mức thừa thãi.
Thôi vậy.
Có người đi cùng cũng được.
Tôi hỏi:
“Cậu tên gì?”
Chàng trai ngượng ngùng cười:
“Quý Phất Thời.”
Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ?
Hình như tôi đã từng nhìn thấy ở đâu đó...
Hệ thống trong đầu đột nhiên phát ra tiếng hét chói tai:
【Đậu má! Đây là nhân vật thụ chính!】
Tiếng hét của nó vang đến mức tôi cảm giác ngay cả những nếp nhăn trong n/ão mình cũng sắp bị san phẳng.
Tôi: 【Mày hét cái quái gì vậy?!】
Hệ thống:
【Hức hức hức, tôi chỉ kích động quá thôi mà...】
Tôi: 【Cút!】
Chương 22
Chương 7
Chương 15
Chương 18
Chương 06
Chương 15
Chương 12
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook