Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
5.
Tôi biết tên c ả n h sá* giả đang đứng cạnh cửa. Nhưng tôi chẳng bận tâm được nhiều, vừa bò ra ngoài vừa mò mẫm khắp nơi.
Mẹ ơi, mẹ ở đâu, mẹ ở đâu?
Những dòng bình luận kia đều nói dối! Mẹ đã nói, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, mẹ chưa bao giờ lừa dối con, đúng không?
Tôi men theo mùi m á u tanh nồng nặc nhất, vừa bò vừa mò. Tiếng bước chân đó, theo sát tôi từng bước.
Tôi bò một bước, hắn đi theo một bước. Cuối cùng, tay tôi chạm vào một thứ gì đó ẩm ướt, nhớp nháp.
Tôi đã nhận ra rằng những dòng bình luận kia nói đều là thật, khoảnh khắc đó, tôi như bị ngàn mũi tên xuyên tim mà gục xuống.
Tiếng bước chân phía sau, lúc này cũng chợt dừng lại.
Rồi, ngừng lại ba giây.
Hắn ta đổi hướng, đi về phía cửa chính.
Đúng lúc này, trên đầu tôi chợt vang lên một tiếng kêu thảm thiết đến x/é lòng.
“A!!!! Thục Hà!!” Là tiếng của ba tôi.
Tôi cố gắng lần theo âm thanh để tìm vị trí của camera giám sát. Giây tiếp theo, tiếng bước chân lại gần tôi.
Hắn ta dường như đã ngồi xổm xuống. Hơi thở hôi tanh, ẩm ướt phả vào mặt tôi.
“Đừng, buông con gái tôi ra! Tôi c/ầu x/in anh, bất kỳ điều kiện gì tôi cũng đồng ý!! Tôi có tiền, đưa hết cho anh, mật khẩu cũng cho anh!”
Tôi ngẩng đầu khóc nấc lên: “Ba ơi, c/ứu con!”
Giây tiếp theo, cổ tôi lạnh toát. Tôi ngã vào vòng tay vẫn còn hơi ấm của mẹ. Tôi nghe thấy tiếng ba tôi kêu gào trong tuyệt vọng.
Ngay lập tức, thế giới vốn dĩ đã tối tăm, lại chìm vào một sự hỗn lo/ạn đặc quánh hơn, như thể lún sâu vào một đầm lầy nhựa đường đen kịt. Vô số dòng bình luận méo mó, tan chảy và biến mất trước mắt tôi.
Sự bất cam vô tận gào thét trong lồng n.g.ự.c tôi.
Tôi thấy một tia sáng. Tôi nghiến ch/ặt răng, tự mình thoát ra khỏi sự đặc quánh đó và lao về phía nơi có ánh sáng. Ý thức dần dần tỉnh lại, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc đang gọi tên ở nhà của tôi.
“Nan Nan, Nan Nan…” Là giọng nói của ba tôi. Ông ôm lấy mặt tôi, vui mừng khôn xiết, mái tóc trước trán dính vào trán tôi. Khiến tôi hơi ngứa.
Nước mắt “lộp bộp” rơi xuống mặt tôi. Giọng nói khàn đặc vẫn còn r/un r/ẩy: “Nan Nan, con tỉnh rồi…”
Tôi đã sống sót.
Bởi vì camera đã quay được khuôn mặt của Đ ồ T ể Đêm Khuya. Cuối cùng, kẻ á/c đã gây ra hàng loạt vụ án s/át h/ại cả gia đình, kẻ mà c ả n h sá* đã truy lùng ráo riết suốt bảy năm, đã bị đưa ra ánh sáng công lý.
Tuy nhiên, tôi cũng không trụ được lâu. Toàn thân tôi cắm đầy dây truyền, có dây thở, dây truyền dịch, dây bài tiết. Một tháng sau, vào đêm trước ca phẫu thuật ghép giác mạc mà tôi đã chờ đợi, tôi vẫn không thể chống đỡ được.
chế* vào đêm trước khi ánh sáng xuất hiện.
Trong vũ trụ u tối của tôi, tôi thấy một bóng lưng với mái tóc dài ngang eo, ngược sáng mà đến, dần dần hình thành đường nét. Rồi tôi kinh ngạc thấy cơ thể mình bị đ/á/nh tan tành, phát sáng và tự tái hợp lại.
Giây tiếp theo, đôi mắt tôi lại bị một màn đen che phủ. Bên tai vang lên giọng nói của tên á/c q/uỷ đó.
“Cô bé, hàng xóm tầng trên của cháu đêm qua bị s/át h/ại, cháu có nhìn thấy mặt hung thủ không?”
Tôi đã sống lại, sống lại trước khi mẹ tôi gặp chuyện.
6.
Tôi vô thức sờ lên cổ, cảm giác đ/au đớn và nghẹt thở dữ dội từ kiếp trước vẫn chưa tan biến.
[Đừng tin hắn ta, hắn là hung thủ giả dạng đấy!]
[Trời ơi, đây chính là người sống sót duy nhất trong vụ án giế* người hàng loạt mười năm trước trong bộ phim tài liệu này sao?]
[Ai hiểu được cảm giác này chứ, đối diện cô bé là tên Đ ồ T ể Đêm Khuya khét tiếng! Cách một màn hình mà tim tôi đ/ập thon thót.]
[Thật đáng thương, cô bé vẫn còn là người m/ù, chẳng nhìn thấy gì cả!]
Tôi nhận thấy những dòng bình luận này đã khác so với những gì tôi thấy ở kiếp trước! Điều gì đã dẫn đến những thay đổi này?
Để lần này, tôi trở thành "người sống sót"?
Vậy thì, cái gọi là "vụ án có thật đã xảy ra" cũng có thể bị thay đổi!
Nếu số phận của tôi có thể thay đổi, số phận của mẹ tôi nhất định cũng có thể!
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa không chịu buông. Không thể để hắn ta vào nhà!!
Tôi phải khiến tên c ả n h sá* giả tin tôi, rồi rời đi, trước khi mẹ tôi phát ra tiếng động. Tôi buộc mình phải bình tĩnh lại, kiểm soát sự r/un r/ẩy trong giọng nói: “Chú c ả n h sá*, cháu là người m/ù, cả khu phố đều biết cháu đã mất thị lực hai năm rồi. Hôm qua cháu không nhìn thấy gì cả, chú đi hỏi người khác đi ạ!”
Bàn tay đang giữ cửa rõ ràng đã nới lỏng. Trái tim tôi đã nhảy lên đến tận cổ họng.
Thời gian, tôi cần thời gian. Chỉ cần hắn ta không vào nhà, chúng tôi sẽ có cơ hội liên hệ với c ả n h sá* thật, thay đổi tất cả.
Tôi vội vàng đóng cửa. Cánh cửa chống tr/ộm phát ra tiếng "kẽo kẹt" đặc trưng, tôi biết, nó sắp đóng lại rồi.
Đúng lúc này, một vật gì đó "loảng xoảng" kẹt vào khe cửa. M á u toàn thân tôi, lập tức đông cứng lại!
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook