Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Già Làng
- (Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online
- Chương 463: Chiếm Lĩnh Bắc Kỳ
Chương 463: Chiếm Lĩnh Bắc Kỳ
Dường như họ sắp không chống chọi được nữa, đôi mắt vô h/ồn tràn đầy tơ m/áu, nhưng vẫn cắn răng cố chịu đựng.
Giây phút này, họ lại nhớ tới quãng thời gian trong Bóng Tối Khôn Cùng kia, trong lòng chỉ còn lại một ý niệm, đó là nhất quyết phải bảo vệ đại ca, không thể khiến anh ta bị tổn thương dù chỉ một chút!
Dù cho thân thể đã lung lay sắp đổ, không thể chịu đựng được nữa, nhưng vẫn không lùi lại dù chỉ một bước.
"Chạy đi! Đại Ngốc, Nhị Ngốc, tụi bay bị ng/u hết rồi hay sao vậy? Tao đã nói tao không ch*t được đâu rồi mà!" Hồ Hạch không nhịn được nhìn họ hét lên.
Nghe thấy tiếng hét của Hồ Hạch, cả đám đều quay lại, lộ ra nụ cười ng/u ngơ trên gương mặt tái nhợt vô h/ồn.
Rất thành thật, rất ngây thơ, ánh mắt tràn đầy quyến luyến, khiến trái tim Hồ Hạch r/un r/ẩy.
"Dô ta!"
Tù nhân cầm đầu được Hồ Hạch gọi là Đại Ngốc bỗng gầm lên, quần áo vỡ vụn thành từng mảnh, để lộ nửa thân trên cơ bắp cuồn cuộn.
…
Hắn ta bắt đầu vung tay, từng mạch m/áu gồ lên, một lớp năng lượng đỏ rực bao phủ bên ngoài cơ thể.
"Ha!" Lại thêm một người nữa bắt đầu làm động tác vung tay như Đại Ngốc.
Hết người này tới người khác. Họ bỗng bỏ qua phòng ngự, mặc cho năng lượng màu tím càn quét, bắt đầu múa may theo động tác của Đại Ngốc.
Thấy cảnh này, con ngươi của Uyên Hư chợt co rụt lại, không nhịn được kinh ngạc kêu lên: "Huyết Tế Chiến Vũ!"
"Phù! Ha!"
Hai mươi ba người đồng thời giậm chân, tay phải đ/ập lên ng/ực, năng lượng màu đỏ rực lập tức tràn ra xung quanh.
Thấy vậy, sắc mặt Uyên Hư trở nên cực kỳ trịnh trọng.
Huyết Tế Chiến Vũ, đây là một loại vũ đạo tuyên thệ trước khi chiến đấu của tiên dân thời cổ, cụ thể có thể truy nguyên đến thời kỳ nguyên thủy cổ xưa nhất của đại vực này. Mỗi khi trận chiến sắp bắt đầu, đồng nghĩa với việc các dũng sĩ sắp bỏ mạng vì bộ lạc của mình để chiến đấu hăng hái đẫm m/áu!
Đốt ch/áy tinh khí thần của mình như tráng sĩ ch/ặt cổ tay, dùng tất cả mọi thứ để đổi lấy sức mạnh ngắn ngủi.
Trong lúc múa may, m/áu và mồ hôi chảy trên cơ thể họ, năng lượng màu đỏ càng ngày càng mạnh.
Sau khi lại vỗ lên ng/ực, đôi mắt họ trở nên đỏ ngầu.
"Cho dù có làm thế thì các ngươi cũng không thể chống lại ta được đâu!" Uyên Hư gi/ận dữ quát lên, cơn lốc màu tím càng to hơn.
"Phù! Ha!"
Thân hình đang bốc lửa, thân x/á/c bị dồn ép đến cực hạn, năng lượng màu đỏ được ngưng tụ từ hai mươi ba người đã chặn đứng đò/n tấn công của Uyên Hư, đồng thời liên tục đẩy về phía trước.
Giờ khắc này, Hồ Hạch đã hoàn toàn ngây người.
Anh ta đã thấy bảng phân tích của đám Đại Ngốc, cũng thấy lời nhắc nhở "H/iến t/ế bản thân" trong khung trạng thái.
Họ đang chiến đấu bằng cả tính mạng vì mình ư?
Chẳng những là Hồ Hạch, mà ngay cả những người chơi trong phòng livestream vốn đang náo nhiệt cũng ngừng viết comment. Tất cả đều nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này, trái tim khẽ r/un r/ẩy.
"Chạy đi! Tụi bay đừng h/iến t/ế, đừng làm thế! Tụi bay đã từng nói để tao làm đại ca của tụi bay, mới đó mà đã không nghe lời tao rồi à? Tao bảo tụi bay chạy đi mà! Không nghe lời thì tao sẽ không cần tụi bay nữa đâu đấy!" Hồ Hạch đi/ên cuồ/ng hét lên.
Giờ phút này anh ta thật lòng hy vọng mấy tên ngốc này còn có thể nghe lời anh ta, mau chóng chạy đi, chạy càng xa càng tốt.
Nhưng đám Đại Ngốc lại có tai như đi/ếc, vẫn đứng đó múa may, m/áu chảy xuống hòa quyện với mồ hôi, dồn ép sinh mệnh của mình.
"Ầm!"
Chỗ năng lượng va chạm chợt n/ổ tung, Uyên Hư bị đ/á/nh văng ra ngoài.
Còn đám Đại Ngốc thì nhảy đến trước mặt Hồ Hạch, dùng thân thể tạo thành một bức tường thịt người ngăn cản sóng xung kích quét tới.
"Nghe lời tao, nghe lời tao đi mà, tao xin tụi mày đấy! Đừng liều mạng nữa!" Hồ Hạch van xin nhìn đám Đại Ngốc.
Đám Đại Ngốc không nói lời nào mà chỉ ng/u ngơ cười nhìn Hồ Hạch.
"Ch*t đi cho ta!" Đúng lúc này, Uyên Hư chợt bay lên khỏi mặt đất, gào thét xông tới chỗ Hồ Hạch.
"Phù! Ha!"
Chiến vũ lại bắt đầu. Giờ khắc này, họ đều th/iêu đ/ốt sinh mệnh, ý chí chiến đấu trào dâng như những dũng sĩ bộ lạc thời cổ chân chính, thề sống ch*t không lùi lại dù chỉ một bước.
Ý chí chiến đấu đang bùng ch/áy, Uyên Hư bị đẩy lùi liên tục, thậm chí không nhịn được mà phun ra một ngụm m/áu tươi, nhưng vẫn không thể đ/á/nh tan phòng ngự bằng xươ/ng bằng thịt.
Gặp phải tình huống này, Uyên Hư đã hoàn toàn đi/ên cuồ/ng. Hắn ta không thể chấp nhận thất bại, bởi vì nó khiến hắn ta nhớ tới một người, kẻ đã kéo hắn ta xuống dưới từ ngôi vị phủ quân.
"Ahhh! Ch*t hết đi cho ta!"
Mái tóc dài màu xám trắng tung bay, Uyên Hư không che giấu thực lực nữa, dồn hết linh khí trong cơ thể ra ngoài. Một quả cầu ánh sáng màu tím có sấm sét quấn quanh hình thành giữa hai tay của hắn ta, hơn nữa vẫn còn không ngừng phóng to.
Cảm nhận sức ép mạnh mẽ từ bên trong quả cầu đó, vẻ mặt hai mươi ba người vẫn rất thờ ơ, song ngọn lửa màu đỏ bùng ch/áy mãnh liệt hơn trước.
Chương 15
Chương 21
Chương 14
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Chương 23
Bình luận
Bình luận Facebook