Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Năm thứ năm trở thành tù binh, ký ức của tôi đã bị kẻ địch bóp méo đến mức vụn vỡ không còn nguyên vẹn.
Khi hệ thống khởi động lại, tôi đang ngồi trong trại tù binh, cùng một đám người ăn thức ăn thừa như cặn bã.
“Ký chủ! Giá trị hắc hóa của Thẩm Độ Châu đã sắp sụp đổ, hắn sắp phát động cuộc chiến liên sao lần thứ tư! Chỉ có cậu mới có thể ngăn hắn!”
Hắn là chồng tôi.
Đương nhiên tôi muốn quay về.
Nhưng mà…
Tôi cúi đầu nhìn thân thể g/ầy trơ xươ/ng của mình, rồi đưa tay sờ vết s/ẹo sau gáy.
Lắc đầu: “Tôi không còn tuyến thể nữa, không thể an ủi hắn. Với lại… hắn thay lòng rồi, không còn thích tôi nữa…”
Hệ thống gào lên tuyệt vọng: “Cậu có thể! Cậu làm được mà!!!”
1
Làm được cái gì mà làm?
Tôi vét sạch chút rau dại cuối cùng trong thùng nước cặn.
Ngón tay đưa vào miệng mút sạch.
Sau đó nằm vật xuống nền xi măng, tiện tay gãi mông.
Năm năm trước, Vị Đình là Omega đỉnh cấp—xinh đẹp, xuất sắc.
Còn bây giờ, Vị Đình chỉ là một phế nhân trong trại tù binh, mang số hiệu 89757.
C/ứu thế giới à?
Tôi làm không nổi.
Trong đầu, hệ thống vẫn ra sức vẽ bánh:
【Ký chủ! Chỉ cần ngài tiếp cận Thẩm Độ Châu, đ/á/nh thức lương tri của hắn, tôi có thể giúp ngài khôi phục dung mạo, thậm chí sửa lại tuyến thể!】
Tôi rũ mắt, nhìn bóng mình phản chiếu trong vũng nước bên cạnh.
Tóc khô xơ rối bù, mặt mũi đầy bùn đất, g/ầy đến chỉ còn khung xươ/ng.
Vì suy dinh dưỡng lâu ngày, răng cũng bắt đầu lung lay.
“Bỏ đi.”
Tôi múc một ngụm nước bẩn bằng cái bát sứt, súc miệng rồi nuốt luôn.
“Giờ hắn là nguyên soái Liên bang, bên cạnh chắc chắn không thiếu những Omega mềm mại thơm tho. Tôi đến làm gì? Tự chuốc nhục à?”
【Nhưng chỉ có pheromone của ngài mới có thể trấn an hắn!】
“Tôi không còn tuyến thể, không sửa được. Hơn nữa tôi còn chẳng nhớ mùi hương ban đầu của mình là gì. Giờ trên người tôi chỉ có mùi bùn chua với mùi cám heo.”
“Dù hắn có ngửi thấy, cũng chỉ thấy gh/ê t/ởm thôi.”
【Nhưng hắn sắp hủy diệt thế giới rồi!】
“Thì hủy đi. Cái thế giới rá/ch nát này, tôi vốn cũng chẳng muốn ở lại.”
Tôi thờ ơ nhét cái bát vào dưới bụng.
Đó là toàn bộ tài sản của tôi.
Chỉ cần sơ ý là sẽ bị tù binh khác cư/ớp mất.
Hệ thống vẫn chưa chịu bỏ cuộc:
【Ký chủ! Tình hình khẩn cấp! Ngài muốn buff gì, cứ nói, tôi bật cho!】
Tôi cười khẽ.
Tám năm trước, lúc nó ép tôi leo lên giường Thẩm Độ Châu, đâu có cái thái độ này.
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook