EM MUỐN YÊU NGƯỜI CÙNG TUỔI, TÔI LIỀN THÀNH TOÀN

Lần cuối cùng mang cơm lên, cậu bỗng mở miệng gọi gì đó rất nhỏ, giọng dính dính mơ hồ.

Tôi không nghe rõ.

Ngày hôm sau khi lên đưa cơm lần nữa, căn nhà đã trống không.

Sau đó gia đình tôi cũng xảy ra biến cố.

Bố đưa tôi rời khỏi nơi đ/au buồn ấy.

Quả thật đã rất lâu rồi.

Không ngờ đứa trẻ tôi tưởng nhỏ hơn mình rất nhiều thật ra lại bằng tuổi.

Chỉ vì lúc ấy quá g/ầy, quá nhỏ nên nhìn như một đứa bé.

Bây giờ được ăn uống đầy đủ, tôi cũng có chiều cao bình thường của đàn ông trưởng thành, không tính là thấp.

Nhưng đứng cạnh Trình Tích cao một mét chín mươi ba, tôi vẫn có vẻ thấp hơn khá nhiều.

“Đúng là có duyên thật.”

Tôi cảm thán.

“Không ngờ đứa trẻ năm xưa lại trở thành cấp trên của tôi.”

Trình Tích cười gật đầu.

“Là duyên.”

“Cũng là số phận.”

“Bố ruột sau đó đón tôi và mẹ về.”

“Mẹ vì lao lực quá lâu, cuối cùng mất ở đó.”

“Tôi tiếp quản phần sản nghiệp của bố tại đây nên mới quay trở lại.”

Anh chỉ dùng vài câu nhẹ tênh lướt qua tất cả gian nan trên đường.

Giống như đơn giản chỉ là—

Anh đã trở về.

“Vậy có phải chúng ta nên nói…”

“Lâu rồi không gặp?”

“Ừ.”

“Quả thật đã rất, rất lâu.”

Sau khi chuyển về căn nhà cũ, nơi ở của tôi không hiểu sao dần trở nên náo nhiệt.

Trước đây vì trong nhà có em trai, lại cách trung tâm thành phố khá xa, bạn bè ít khi tới chơi.

Còn tôi gần như luôn xoay quanh Đoạn Tri Ngọc.

Bây giờ cuối cùng cũng rút mình ra được.

Bạn bè bắt đầu coi nơi này như một địa điểm tụ tập mới.

“Ý cậu là người kia là sếp cậu, không phải người yêu?”

Trương Noãn vừa ăn cánh gà vừa hỏi không rõ tiếng.

“Không đúng nha.”

“Sao tôi cảm thấy ánh mắt hắn nhìn cậu kéo tơ được luôn ấy?”

“Trước đây tôi không dám nói, nhưng ánh mắt em trai cậu nhìn cậu cũng kéo tơ.”

Tiết Hoài Thu cong ngón tay hoa lan, cười hì hì.

“Thôi đi bà tám.”

“Cậu nhìn ai cũng thấy có chuyện.”

“Phải tin vào ánh mắt chị em chứ.”

Trương Noãn trợn mắt.

“Đồ mê 4i ch*t ti/ệt!”

Tiết Hoài Thu tức đến bật hẳn giọng trai thẳng.

“Con cận thị ch*t ti/ệt, tin cậu còn không bằng tin gà trống biết đẻ trứng!”

Tôi bị bọn họ cãi đến đ/au tai.

Bên cạnh còn một nam một nữ đang tụ lại bàn bạc.

“Lão Vương, thế vụ cá cược của chúng ta tính sao?”

“Hòa à?”

“Chắc vậy?”

“Không được.”

“Nhất định phải phân thắng thua.”

“Tôi thấy có thể cược xem Tiểu Đoạn với sếp của cậu ấy cuối cùng có yêu nhau không.”

“Cược gì?”

“Quyền đứng tên tác giả thứ nhất.”

“Cái đó tôi không cược với cậu.”

“Hay vẫn cược…”

Hai cái đầu lập tức chụm lại.

Còn dùng ánh mắt q/uỷ dị nhìn tôi một cái, sau đó rì rầm nói nhỏ.

Bây giờ không chỉ tai đ/au.

Dây th/ần ki/nh thái dương của tôi cũng bắt đầu đ/au.

Tôi liếc qua sofa.

Còn một luật sư đang nằm đó ngủ như ch*t.

Tôi vỗ người đá/nh thức.

Cậu ta nheo mắt nhìn quanh.

“Chuyện gì?”

“Thẩm phán chuẩn bị xét xử vụ của tôi rồi à?”

“…Cái gì với cái gì vậy?”

Tôi bất đắc dĩ day trán.

“Hôm nay sao mọi người đều rảnh chạy tới đây vậy?”

“Ngay cả người bận như cậu cũng tới.”

Luật sư xua tay.

“Tôi đặc biệt điều chỉnh lịch đấy.”

“Giải quyết gấp mấy vụ án mới chen được chút thời gian.”

Một người khác cũng kêu lên:

“Bọn tôi thì đi van xin thầy hướng dẫn như van ông nội, cầu đến cả sư mẫu, còn ký hơn mười điều khoản bất bình đẳng mới đổi được ngày rảnh này đấy.”

Tiết Hoài Thu hừ một tiếng.

“Người ta còn hủy cả buổi hẹn với một mãnh 1 đấy nhé.”

“Cho nên rốt cuộc là vì sao?”

Tôi càng nghe càng khó hiểu.

“Đương nhiên là—”

Nói được một nửa, đèn đột nhiên tắt.

Tôi theo bản năng định tìm điện thoại.

“Sao mất điện rồi?”

“Tôi nhớ đã đóng tiền điện mà?”

Sờ một hồi cũng chẳng biết điện thoại rơi đâu.

Đám người vốn ồn ào đột nhiên im bặt.

Khiến tôi càng khó hiểu.

“Tiết Hoài Thu?”

“Trương Noãn?”

Không ai trả lời.

Đột nhiên một ngọn nến sáng lên.

“Bất ngờ chưa!”

Mấy người hợp sức đẩy một chiếc bánh sinh nhật ra.

Tôi ngẩn người.

Lúc ấy mới đột nhiên nhớ ra—

Hôm nay là sinh nhật mình.

Bạn bè nhận ra khoảng thời gian trước tâm trạng tôi không tốt nên đã cùng nhau tổ chức bữa tiệc này.

Tôi nhất thời nói năng lộn xộn, muốn nói gì đó để cảm ơn, nhưng lời tới miệng lại cảm thấy quá nhạt nhẽo.

“Anh em.”

“Bọn tôi hiểu.”

“Lời đều ở trong lòng.”

Tiết Hoài Thu vỗ vai tôi.

Sau đó lại véo giọng:

“Thọ tinh~”

“Ước nguyện đi nào~”

Cuối cùng mọi người uống đến nghiêng ngả.

Từng người một đều được người yêu tới đón về.

Tôi đứng dưới lầu, không muốn trở lên căn phòng yên tĩnh, nhất thời hơi buồn.

Đã rất lâu tôi không tổ chức sinh nhật.

Trước kia đều đón cùng em trai.

Bây giờ chúng tôi đã chia tay ba tháng.

Tôi cũng dần bước ra khỏi cơn đ/au chậm chạp ấy.

Chỉ thỉnh thoảng nhớ tới, ngựk vẫn có chút bí bách.

Nhưng đều nằm trong phạm vi có thể chịu được.

Không hiểu sao hôm nay lại thấy hơi cô đơn.

Và…

Mệt mỏi.

Tôi không còn bố.

Không còn mẹ ruột.

Cũng không còn mẹ kế.

Mới chỉ đi qua ba mươi năm cuộc đời ngắn ngủi mà người thân lần lượt mất đi, người mình yêu nhất cũng rời xa.

Giữa biển người mênh mông, tôi giống như một chiếc thuyền con trôi nổi một mình.

Thật ra năm đó tôi rất muốn có một gia đình.

Nếu con người không đáng tin…

Thì nuôi một con mèo cũng được.

Một chú mèo nhỏ có bộ lông trắng đẹp như tuyết.

Sau khi quyết định, tôi bắt đầu tìm hiểu cách nuôi, chuẩn bị đồ dùng.

Dự định chờ tới mùa xuân năm sau sẽ đón một chú mèo trắng về nhà.

“Đoạn Tại Vân.”

Danh sách chương

3 chương
7
11/08/2026 22:57
0
6
11/08/2026 22:56
0
5
11/08/2026 22:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

BẠCH TUỘC TÔI NUÔI ĐẾN MÙA SINH SẢN, TÁM XÚC TU ĐỀU NHẮM VÀO TÔI

7

7 phút

Anh Mãi Mãi Yêu Ánh Trăng

Chương 23

27 phút

Hôn nhân AA chế độ ba năm: Tôi không bao giờ quay đầu lại (Toàn văn hoàn chỉnh)

Chương 3

1 giờ

Mẹ chồng tôi luôn tự nhận mình là tiểu mỹ nhân ngốc nghếch, không làm được việc nặng, cả nhà phải cưng chiều bà

Chương 3

1 giờ

Sau khi nhận thưởng cuối năm, bạn trai đòi tôi bao cả gia tộc hắn đi ăn, tôi chia tay ngay lập tức và dùng tiền đi du lịch (Toàn văn)

Chương 3

1 giờ

Thằng nhóc đòi lì xì 8 vạn, tôi tặng nó combo 'tán gia bại sản' (Full ngoại truyện)

Chương 3

1 giờ

Sau khi chồng quay về với gia đình, tôi mắc bệnh đa nghi (Toàn văn)

Chương 3

1 giờ

Sau khi vạch trần gã chồng nghèo vượt khó ngoại tình, tôi khiến hắn thân bại danh liệt, quỳ gối cầu xin (Toàn văn)

Chương 3

2 giờ
Bình luận
Báo chương xấu