Thần Đạo Đan Tôn

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3528: Hết sức ủng hộ

05/03/2025 16:48

- Các ngươi thì sao?

Tôn Ki/ếm Phương thầm thở dài, lão g/ầy dựng Cổ Đạo tông gần trăm năm nhưng không địch lại một câu của Liên Tuyết Dung, khiến lão thấy nản lòng. Tuổi thọ của Tôn Ki/ếm Phương sắp hết, không có gì không buông bỏ được. Nhưng Cổ Đạo tông là tâm huyết của lão, Tôn Ki/ếm Phương hy vọng tương lai nó sẽ tốt đẹp hơn nên mới nắm ch/ặt quyền lực không thả. Mãi khi Lăng Hàn xuất hiện Tôn Ki/ếm Phương rốt cuộc tìm thấy người có thể gửi gắm, lão tính chờ khi hắn vào thập mạch thì mình sẽ lùi xuống.

Không ngờ biến cố đến mau vậy.

Tôn Ki/ếm Phương hỏi:

- Nếu không quy hàng thì sao?

Liên Tuyết Dung lạnh nhạt nói:

- Trong thiên hạ đều là vương thổ.

Ý là nếu Tôn Ki/ếm Phương muốn giữ lại Cổ Đạo tông thì phải thần phục dưới sự thống trị của Huyền Bắc quốc, không ai được vượt qua vương quyền.

Hoặc ngươi rời đi, không phải con dân của Huyền Bắc quốc thì chẳng cần tuân theo quốc pháp.

Tôn Ki/ếm Phương nhìn Liên Tuyết Dung, mắt dấy lên chiến ý:

- Ha ha, lão phu xin thỉnh giáo vài chiêu với Liên kỳ chủ.

Liên Tuyết Dung lạnh nhạt nói:

- Vương Phong!

Vương Phong đứng ra ngay:

- Có thưa kỳ chủ! Muốn đ/á/nh với kỳ chủ đại nhân nhà ta thì ngươi phải qua ải của ta đã.

Đám cường giả thập nhị mạch như lão đ/ộc vật, Mạnh Duệ Ninh nhìn hướng Tôn Ki/ếm Phương. Bọn họ không muốn chắp tay nhường lại thế lực g/ầy dựng nhiều năm, nhưng trước thực lực tuyệt đối thì họ biết làm sao?

Tôn Ki/ếm Phương mỉm cười nói:

- Ngươi không đ/á/nh lại lão phu.

Vương Phong hét to một tiếng:

- Ha ha, huênh hoang!

Vương Phong xông hướng Tôn Ki/ếm Phương, lực lượng của gã đến mười vạn cân, bùng n/ổ hết sức lao lên như một đám trâu đi/ên chạy rầm rập.

Tôn Ki/ếm Phương khoanh tay đứng, khi Vương Phong cách năm trượng mới phất tay một cái.

Vương Phong hét to một tiếng:

- Đi!

Cú đ/ấm đ/á/nh ra, ngũ trọng lực chồng lên. Mắt thường trông thấy không khí có sóng gợn, như bị nhăn.

Vương Phong thúc giục lực lượng cường đại tiếp tục xông lên trước.

Thập nhị mạch có thể khiến kình lực phát ra ngoài hai trượng, khoảng cách hiện tại kém hơn chút.

Ầm!

Tôn Ki/ếm Phương vỗ chưởng đ/á/nh bay Vương Phong.

Cái gì!?

Thực lực của Vương Phong đã được chứng minh, nhưng đường đường là Vương Giả đỉnh cấp thập nhị mạch, tu ra ngũ trọng lực lẽ ra đ/á/nh bay được gã thì phải là thập nhị mạch, tu ra lục trọng lực hay càng nhiều mới đúng.

Tôn Ki/ếm Phương chắc chắn là thập nhị mạch, vậy tức là lão tu ra lục trọng lực, thất trọng lực?

Ui, Tôn Ki/ếm Phương được đến bí kỹ thượng cổ gì?

Tôn Ki/ếm Phương chắp tay sau lưng:

- Giờ thì lão phu có tư cách xin lĩnh giáo một chút được chưa?

Gió núi thổi nhẹ vạt áo Tôn Ki/ếm Phương bay lên, tiêu sái khó tả.

Cho dù đối diện một đám cường địch, bị nỗ tiễn đ/áng s/ợ chĩa vào thì sao?

Võ giả bất khuất!

Đám Vương Giả thập nhị mạch Cát Nguyên Long nhìn, trong lòng sinh ra kính ngưỡng.

Bọn họ biết Tôn Ki/ếm Phương dám đứng ra có nguyên nhân lớn nhất vì tuổi thọ không còn nhiều, cùng lắm sống thêm mười năm. Nên Tôn Ki/ếm Phương nhìn thoáng, không tiếc trận chiến oanh liệt, kết thúc cuộc đời truyền kỳ của mình trong huy hoàng.

Họ cũng vậy nhưng không ai dám đứng ra, so sánh thì Tôn Ki/ếm Phương nổi bật hẳn lên.

Vương Phong tức gi/ận quát:

- A!

Vương Phong từ xa lao về, một kích kia làm khóe môi gã chảy m/áu nhưng dường như kích phát ra hung tính, mặt tràn đầy sát khí.

Mắt Liên Tuyết Dung sáng rực nói:

- Lùi xuống, ngươi không đ/á/nh lại lão.

Vương Phong không cam lòng:

- Kỳ trường!

Tuy chịu thiệt một kích nhưng Vương Phong tin tưởng mình có thể bằng vào kỹ xảo thắng đối thủ.

Mắt đẹp lóe tia túc sát:

- Hửm?

Vương Phong ngoan ngoãn đứng sang một bên:

- Rõ!

Đường đường là Vương Giả đỉnh cấp thập nhị mạch mà ngoan chưa từng thấy.

Nữ nhân này mạnh đến mức nào?

Liên Tuyết Dung nhìn Tôn Ki/ếm Phương, gật gù lộ vẻ khen ngợi:

- Ở nơi hoang dã này mà ngươi có thể tự mình lần mò bước vào Hoán Huyết cảnh, thật là không dễ.

Mọi người nghe thế gi/ật nảy mình.

Cái gì? Tôn Ki/ếm Phương đã đặt chân vào cảnh giới khác?

Hèn gì Tôn Ki/ếm Phương có thể một chưởng hất văng Vương Phong, nếu vào cảnh giới lớn mới thì Vương Giả thập nhị mạch có đáng gì.

Tôn Ki/ếm Phương hoang mang lặp lại, không hiểu ra sao:

- Hoán Huyết cảnh?

Liên Tuyết Dung lắc đầu nói:

- Quả nhiên ngươi tự lần mò, đã mở cánh cửa đi tới cảnh giới tiếp theo, nhưng vì không rõ ràng nên trong lúc tu luyện đi nhiều đường vòng, không tìm được lối ra, vì thế chịu nhiều vết thương ngầm, tổn thất lớn.

Liên Tuyết Dung tạm dừng:

- Người ta xông vào Hoán Huyết cảnh sẽ được thêm thọ nguyên ba mươi năm, nhưng ngươi bao hao hụt quá nhiều, tối đa chỉ được mười năm tuổi thọ.

Da mặt Tôn Ki/ếm Phương căng thẳng sau đó lộ vẻ tiêu sái:

- Sống trên đời có ai tránh khỏi cái ch*t? Lão phu cả đời tung hoành, sáng lập Cổ Đạo tông, dựa vào sức mình bước vào cảnh giới mới, ch*t có gì tiếc?

Tên của Tôn Ki/ếm Phương sẽ được ghi trong sách sử, thành một truyền kỳ trên đường võ đạo, đời người thế là đủ.

Liên Tuyết Dung cười khẽ:

- A, ngươi nghĩ thành tựu của mình rất bất phàm? Lão nhân gia làm ếch ngồi đáy giếng hơi bị lâu.

Liên Tuyết Dung nhảy ra, nhanh nhẹn như con báo vỗ chưởng vào Tôn Ki/ếm Phương.

Bùm!

Liên Tuyết Dung cách rất xa nhưng lực lượng đã ập đến.

Tôn Ki/ếm Phương vội huơ nắm tay đón chào, đây là Tứ Phương quyền!

Một kích va chạm, hai người cách nhau năm trượng nhưng kình lực đã giao phong kịch liệt như thực chất.

Tôn Ki/ếm Phương lảo đảo, liên tục lùi ba bước, người run run lại lùi bảy bước, dừng lại rồi lùi mười bước, lại mười bước, sau đó lùi trăm bước mới ngừng.

Mọi người nhìn trợn to mắt ốc bưu. Mợ nó, thực lực của nữ nhân này quá yêu nghiệt. Tôn Ki/ếm Phương đã gh/ê g/ớm lắm rồi, một bàn tay đ/á/nh bay Vương Phong thập nhị mạch nhưng lúc đối diện nữ nhân này một kích lùi hơn trăm bước, còn là ngừng rồi lùi, lùi lại ngừng.

Điều này nói lên cái gì?

Một kích của Liên Tuyết Dung không chỉ về lực lượng nghiền áp Tôn Ki/ếm Phương còn tu ra hơn mười trọng lực mới mạnh mẽ đẩy lùi Tôn Ki/ếm Phương.

Quá mạnh, chỉ một mình Liên Tuyết Dung đủ càn quét thiên hạ, hèn gì nhiều cường giả thập nhị mạch cam lòng dưới cơ nàng.

Đám người Hạ Quan, Cổ Thang lên tinh thần, ngẩng cao đầu, ưỡn ng/ực.

Cái gọi là chim khôn chọn cành mà đậu, bọn họ là người thông minh nên có lựa chọn chính x/á/c nhất.

Một kỳ chủ đã gh/ê g/ớm như vậy thì thành chủ của Hùng Cứ thành mạnh cỡ nào? Quốc chủ Huyền Bắc quốc mạnh bao nhiêu?

Ôm đùi như thế mới là tương lai tươi sáng.

Nghe xem Liên Tuyết Dung nói gì, vào Hoán Huyết cảnh sẽ được tăng thêm ba mươi năm tuổi thọ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Người mà tôi đang theo đuổi là một kẻ mê tình.

Chương 6

12 phút

Sau khi chồng ra đi tay trắng

Chương 7

25 phút

Cuộc Sống Hôn Nhân Chớp Nhoáng: Anh Không Mong, Tôi Chẳng Cầu

Chương 9

38 phút

Đổi kỷ vật của mẹ tôi để tôi bao dung cho con tiểu tam? Đó không phải là di vật, mà là sự bảo vệ của mẹ!

Chương 6

58 phút

Đưa cháu gái đi chơi ngày Quốc tế Thiếu nhi, bạn trai cũ khóc lóc ỉ ôi đòi đi theo.

Chương 6

1 giờ

Chồng đi ăn khuya cùng đồng nghiệp nữ chưa kết hôn, tôi buộc anh phải ra đi tay trắng

Chương 6

1 giờ

Từ nay về sau, em sẽ không còn trong đời tôi nữa.

Chương 5

1 giờ

Sau Khi Chồng Và Bạn Thân Bị Thiêu Thành Liên Thể

Chương 6

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu