Tôi đã tìm cô ấy hơn trăm năm.
Ngàn năm trước, chúng tôi âm dương cách biệt, tôi ở thế gian mỏi mòn ki/ếm tìm cô ấy, cuối cùng vào trăm năm trước tôi đã tìm được chuyển thế của cô ấy.
Nhưng khi đó, cô ấy là chưởng môn của một mạch q/uỷ hí pháp.
Thời đó, chiến tranh lo/ạn lạc, cô ấy vẫn như ngàn năm trước, trong lòng chỉ có thiên hạ, nước nhà.
Để bên cạnh cô ấy, gần cô ấy hơn một chút, tôi đã tự xin làm linh giác trong đoàn q/uỷ hí của cô ấy.
Tôi và cô ấy cùng nhau xuôi ngược bắc nam, linh giác trong đoàn q/uỷ hí lần lượt từng người rời đi.
Có người không muốn mạo hiểm nữa.
Có người không tin trận chiến Hoa Hạ này sẽ thành công.
Có người h/ồn phi phách tán, tan thành tro bụi trong cuộc chiến.
Chỉ có tôi bên cạnh cô ấy đến cùng.
Nhưng trận n/ổ kia, tôi không bảo vệ được cô ấy.
Là tôi vô dụng, không ngăn được lực sát thương của vũ khí đó.
Cô ấy sắp ch*t rồi, tôi đã dùng hết tu vi nửa đời, ngưng tụ linh h/ồn của cô ấy, đưa cô ấy đến Thành Hoàng.
Đuổi kịp đến chỗ Mạnh Bà lịch kiếp, đã thấy linh h/ồn cô ấy vỡ vụn.
"Con nhóc này theo ta một kiếp, kiếp này giúp nó tu hành thành tiên, thành toàn câu chuyện của hai người, cũng coi như giúp đỡ Nguyệt Lão một phen."
Chỉ đáng tiếc, lúc này trên sổ số mệnh đã viết xong vận mệnh xuất thân của cô ấy.
Không còn cách nào khác, chỉ đành thêm một nét "đi lạc" lên sổ số mệnh đã có của cô ấy.
Đi lạc đến nhà của Mạnh Bà, kế thừa q/uỷ hí, bắt đầu tu hành.
Mà đời này, tôi vẫn sẽ mãi ở cạnh cô ấy.
Bây giờ thái bình thịnh thế, đã không cần cô ấy đổ mồ hôi sôi nước mắt nữa.
Chúng tôi cuối cùng cũng có thể yêu một lần đường hoàng.
Trước đây tôi là thân vương, cho cô ấy mọi thứ tốt nhất.
Thời đại bây giờ, dường như giới giải trí có địa vị hơn.
Tôi hóa thân làm diễn viên, lăn lộn trong giới giải trí bao nằm đã ngồi được vị trí ảnh đế, nhưng lại bị Thẩm Kiều Kiều kia nhắm đến.
Không được, thế này thì sau này gặp lại Đình Nguyệt, cô ấy có chê tôi bẩn không.
Khi bọn Hà Châu tính kế tôi, tôi dứt khoát lặng lẽ thoát x/á/c tới bên cạnh cô ấy.
Quả nhiên cô ấy vẫn sẽ rung động vì khuôn mặt tôi.
Ngàn năm trước, nhiều vương gia công tử xin cưới cô ấy, cô ấy cũng vì vẻ ngoài đẹp mã của tôi mà chọn tôi.
May là tôi bảo dưỡng tốt.
Nhưng dường như cô ấy rất gh/ét tôi gạt mình.
Tôi không thể trốn tránh nữa.
Cho dù cô ấy sợ tôi.
Tôi cũng không trốn nữa.
Đoạn đường này, tôi nhất định phải đi tiếp cùng cô ấy, sẽ không bao giờ buông tay.
Tôi hiện chân thân, cô ấy lại không hề sợ hãi.
Thật tốt, thật tốt mà.
Thế nhưng cô ấy nói chuyện thật xa cách.
"Gọi anh là Lục Phù Sinh hay là thân vương."
Đều không được, trước đây em không gọi tôi như vậy.
"Hoặc là, em có thể gọi tôi là, phu quân."
Bình luận
Bình luận Facebook