Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
0
Lượt đọc0
Theo dõi15
ChươngTôi là cái gai trong mắt, là kẻ vô hình bị gh/ét bỏ nhất căn cứ, lúc nào cũng vật vờ ở rìa đội ngũ.
Các đồng đội của tôi đều đã phân hóa thành lính gác với đủ loại thuộc tính: có báo tuyết, sói xám, hắc xà...
Thỉnh thoảng, có kẻ lại ném ánh nhìn chán gh/ét về phía tôi.
"Cái cậu kia, đeo kính vào cho tử tế được không? Đừng có dùng cái ánh mắt đó mà nhìn người khác."
"Đồ vô dụng, rốt cuộc cậu có phân hóa được không hả? Lần nào đi làm nhiệm vụ cũng kéo chân cả đội, lần sau còn tụt lại cuối cùng thì đừng trách chúng tôi bỏ mặc."
"Đợi đến khi nào đội mình có dẫn đường, thì cậu biến khuất mắt cho rảnh n/ợ. Chậc, nhìn ngứa cả mắt."
Tôi chỉ biết nở nụ cười lấy lòng. Tận thế đầy rẫy hiểm nguy, muốn giữ mạng thì phải ôm ch/ặt đùi của những "lá bùa hộ mệnh" này.
Số lượng dẫn đường cực kỳ khan hiếm, nên trước khi có nhân tuyển mới, tôi vẫn có thể yên ổn bám trụ lại trong đội.
Tôi đã tự trấn an mình như thế.
Thế nhưng, người sống sót mới được c/ứu về lại mang vẻ mặt thấy mà thương, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn tôi trân trân.
Đồng đội đứng sau lưng hỏi:
"Đứng ngây ra đó làm gì? Bên kia có người không?"
Giọng tôi nghẹn lại:
"Có..."
"Là một dẫn đường hệ thỏ."
Chương 7
Chương 11
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook