Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07
Đêm ba mươi Tết, phòng cấp c/ứu không có nhiều phụ nữ trẻ tuổi.
Tôi nhanh chóng tìm được phòng b/ệnh của Trần Lạc.
Lâm Dật đang đứng hút th/uốc trước cửa phòng b/ệnh với vẻ mặt u ám.
Nhìn thấy tôi, anh ta dụi tắt điếu th/uốc: "Sao em lại tới đây?"
"Sao em biết anh ở đây?"
Ánh mắt của anh ta mang theo một chút sắc bén.
"Vợ anh lái xe của em đi. Trên xe của em có định vị. Xe mới m/ua của em, em đến lái về thì đâu có phạm pháp đúng không?"
"Kế toán Trần bị làm sao thế, bị hạ thân nhiệt à?"
Tôi thản nhiên lách qua người anh ta để đi về phía phòng b/ệnh.
Anh ta giữ ch/ặt cánh tay tôi, giọng nói đ/è nén ngọn lửa gi/ận.
"Tiểu Lạc đang nghỉ ngơi bên trong. Em về trước đi, hôm khác anh đền cho em một chiếc xe mới."
Ồ, không hổ là người thừa kế của nhà họ Lâm, ra tay thật hào phóng.
Tôi nhìn thấy Trần Lạc đang nằm trên giường b/ệnh, hai mắt nhắm nghiền.
Rõ ràng là anh ta không muốn tôi ở lại đây.
Mối qu/an h/ệ giữa tôi và chị dâu vốn dĩ không tốt, tôi cũng không thể tỏ ra quá quan tâm đến Trần Lạc. Tôi chỉ đành tiếc nuối rời đi.
"Anh trai, em muốn một chiếc Lamborghini."
Để phù hợp với thiết lập tính cách của mình, tôi tùy tiện đưa ra một yêu cầu xa xỉ.
Tài xế đưa tôi về nhà.
Ở trên xe, tôi nhận được tin nhắn từ Lục Mạn, người vừa mới kết bạn WeChat với tôi.
Sau vài câu xã giao, Lục Mạn bắt đầu dò hỏi tin tức của Trần Lạc.
Tôi vô tình tiết lộ vị trí của Lâm Dật.
Không biết Lục Mạn có mặt dày đến mức chạy tới b/ệnh viện để bám lấy Lâm Dật hay không.
Hiện tại anh ta đang có một bụng lửa gi/ận không có chỗ phát tiết, tôi liền dâng lên cho anh ta một tấm bia sống.
Sẵn tiện, tôi gửi lời mời kết bạn WeChat với Trần Lạc thông qua số điện thoại của chị ấy Chờ chị ấy tỉnh lại chắc là sẽ đồng ý kết bạn thôi.
Đáng tiếc là Trần Lạc không hề chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi.
Rằm tháng Giêng, Tết Nguyên Tiêu. Gia đình họ Lâm tụ họp ăn uống tại nhà cũ.
Tôi lại nhìn thấy Trần Lạc một lần nữa. Lâm Dật đã đưa Trần Lạc đi cùng.
Trần Lạc không trang điểm, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt trống rỗng.
Lâm Dật nắm tay Trần Lạc, đỡ chị ấy ngồi xuống bên bàn ăn, còn Iót thêm một chiếc gối tựa sau lưng cho chị ấy.
Anh ta lại dặn dò người giúp việc rót nước nóng vào túi sưởi đem qua cho Trần Lạc ấm tay.
Tôi lạnh lùng đứng ngoài quan sát.
Anh ta quả thực rất biết cách bù đắp cho người khác.
Cứ như thể người nh/ốt vợ ngoài cửa vào đêm giao thừa không phải là anh ta vậy.
Lục Mạn cũng lấy danh nghĩa con gái nuôi của mẹ kế để đến tham gia buổi tụ họp này.
Không biết đêm giao thừa hôm đó anh ta có nổi gi/ận với cô ta hay không. Nhưng da mặt của cô nhóc này quả thực rất dày.
Lục Mạn vào bếp bưng một bát tổ yến chưng, dâng đến trước mặt Trần Lạc.
Trần Lạc không thèm liếc nhìn lấy một cái, gương mặt không chút biểu cảm.
Mẹ kế cao giọng chỉ trích Trần Lạc: "Đang ngày Tết ngày nhất, cô trưng cái bộ mặt đó ra cho ai xem hả! Mạn Mạn có lòng tốt bưng tổ yến đến cho cô, cô còn bày đặt lên mặt cái gì!"
Lâm Dật chắn trước mặt Trần Lạc: "Mẹ, Tiểu Lạc vẫn chưa hồi phục hẳn."
"Nếu mẹ còn nói thế nữa, con sẽ đưa Tiểu Lạc về nhà."
Mẹ kế nhìn đứa con trai cưng của mình lại biến thành kẻ lụy tình, liền trợn trắng mắt một cái.
Lục Mạn đặt bát tổ yến xuống, hàm răng trắng cắn ch/ặt môi dưới: "Con xin lỗi, đã gây thêm phiền phức cho mọi người rồi."
"Chị Trần Lạc chắc chắn là rất gh/ét em."
08
Anh trai tôi thấy vẻ mặt uất ức của Lục Mạn thì dịu giọng lại: "Tiểu Lạc mới mất con, tâm trạng không tốt. Không phải cố ý nhắm vào cô đâu."
Lục Mạn cố gắng che giấu nỗi thất vọng của bản thân, nở nụ cười rạng rỡ: "Em biết mà, anh Dật. Chén này để em tự uống là được rồi."
Anh trai tôi vỗ vỗ vai Lục Mạn như một lời an ủi cô ta.
Phía sau lưng anh trai tôi, ánh mắt chị dâu Trần Lạc thoáng qua một tia lạnh lùng.
Trong những buổi sum họp gia đình trước đây, tôi đều cố gắng hết sức để tiếp đón các bậc trưởng bối, làm cho họ vui lòng. Trước khi em gái kết hôn, tôi cũng hầu như nhường nhịn mọi thứ cho nó.
Tuy Lục Mạn trà xanh thật nhưng cô ta đã gánh vác thay tôi một phần vai trò này.
Cô ta tâng bốc các bậc trưởng bối một cách m/ù quá/ng, đồng thời lắng nghe em gái tôi khoe khoang về cuộc sống xa hoa của mình.
Nhìn dáng vẻ nịnh bợ quỵ lụy của Lục Mạn đối với tất cả mọi người có mặt ở đây, tôi bỗng hiểu ra tại sao trước kia Trần Lạc lại có chút coi thường tôi.
Chị dâu Trần Lạc tuy bị sảy th/ai nhưng đã giành lại được sự quan tâm và yêu thương của anh trai tôi.
Anh trai tôi, Lâm Dật, thậm chí còn tự tay bóc tôm cho Trần Lạc.
Mẹ kế chướng mắt không chịu nổi, liền gọi người giúp việc đứng bên cạnh lại bóc tôm.
Trần Lạc nhìn người giúp việc bóc xong th!t tôm, sau đó đẩy ra, nhàn nhạt nói: "Tôi không ăn tôm do người khác bóc."
Mẹ kế cười lạnh: "Cô có ý gì hả?"
"Cô tưởng cô sảy th/ai thì liền biến thành Thái hoàng thái hậu chắc! Cứ nhất quyết phải bắt con trai tôi bóc tôm cho cô mới chịu sao!"
Anh trai tôi đặt ly rư/ợu xuống: "Mẹ, con tự nguyện bóc tôm mà, sao hôm nay mẹ cứ phải ki/ếm chuyện thế!"
Anh trai tôi vừa nói vừa tiếp tục bóc tôm và rút chỉ lưng tôm.
Ông nội tôi nhíu ch/ặt lông mày nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Chương 9
Chương 11
Chương 17
Chương 20
Chương 10
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook