Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- BÁCH QUỶ SÁCH: QUỶ VƯƠNG RƯỚC DÂU
- Chương 9: HẾT PHẦN 1
"Lý Đại Quân, đây là h/ồn phách của con trai ông." Tôi vô cảm nhìn người đàn ông ngoài năm mươi tuổi trước mặt.
Sắc mặt Lý Đại Quân lập tức chuyển sang vui mừng, Lệ Lệ cũng kinh ngạc nhìn sang. Ông ta cẩn thận đón lấy cái chai từ tay tôi, cho Lý Mông "uống".
Đột nhiên, Lý Đại Quân như chợt nhớ ra điều gì, quay phắt lại hỏi: "Vậy cái... cây hòe trong sân đó, đã xử lý xong chưa?"
Tôi nhếch môi, nở nụ cười nửa miệng rồi gật đầu. Trong lòng tôi thầm "chúc phúc" cho ông ta: cái phúc của ông vẫn còn ở phía sau cơ, Lý Đại Quân ạ!
Lý Đại Quân thở phào nhẹ nhõm, định vươn tay nắm lấy tay tôi, tôi liền lùi lại một bước. Ông ta cười gượng gạo, rút điện thoại ra định chuyển tiền cho tôi, "Cố đại sư đúng không? Cảm ơn, thật sự cảm ơn quá! Cậu đúng là đã giải quyết được nỗi lo lớn nhất của tôi, lại còn c/ứu được con trai tôi nữa. Tôi nhất định phải gửi thêm chút tiền cảm ơn, cậu đừng từ chối."
Mắt tôi sáng lên, nhưng rồi lại nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy đồng tiền này bẩn quá, "Không cần đâu, ông cứ lên app 'Bắt chưa?' đ.á.n.h giá cho tôi năm sao là được, còn những thứ khác... tôi không dám nhận."
Làm sao mà dám nhận cơ chứ? Tôi sợ ông làm tôi buồn nôn c.h.ế.t mất.
"Được được được, tôi đ.á.n.h giá ngay đây."
Tôi tận mắt nhìn Lý Đại Quân nhấn đ.á.n.h giá năm sao, ngay sau đó điện thoại vang lên tiếng báo tiền về tài khoản. Nở một nụ cười chân thành, tôi nhẹ nhàng lên tiếng: "Cây hòe thì giải quyết xong rồi, nhưng cố nhân của ông có nhờ tôi nhắn lại một câu."
"Câu gì?"
"N/ợ của tôi, đến lúc phải trả rồi!" Nhắn xong lời thoại, không đợi Lý Đại Quân kịp phản ứng, tôi lập tức chuồn lẹ.
Tôi mang Bách Q/uỷ Sách đến Cục An ninh Đặc biệt để giám định.
"Mười vạn tệ (khoảng 350 triệu VNĐ)!" Nhìn mười vạn tệ vừa nhảy vào tài khoản, tôi ôm điện thoại sướng phát khóc. Còn làm công ăn lương cái nỗi gì nữa, ngày mai tôi sẽ đến công ty xin nghỉ việc ngay lập tức, chuyển sang làm nghề bắt q/uỷ toàn thời gian... khụ khụ... là trừ hại cho dân!
18.
Về đến nhà, Cố Thanh vẫn chưa về.
Tắm rửa xong xuôi, tôi vừa lau tóc vừa bước ra ngoài. Thì thấy Sát Tam Xuyên đang ngồi ngoan ngoãn như một nàng dâu nhỏ bên cạnh giường.
"Sao anh vẫn còn ở đây?"
Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ấy trong nháy mắt trở nên tối tăm như mực, đôi mắt bất an chớp chớp. Tôi thấy điềm chẳng lành, quay đầu định chạy!
Kết quả là Sát Tam Xuyên vừa vươn tay ra, tôi đã bị một luồng gió cuốn ngược trở lại. Mắt tôi bị một dải lụa che kín, tứ chi cũng bị những sợi xích vô hình trói buộc.
Nệm giường lún xuống, tôi cảm nhận được Sát Tam Xuyên đang áp sát cơ thể mình, hai chân anh ấy kẹp ch/ặt hai bên hông tôi. Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua mái tóc ướt của tôi, chỉ trong tích tắc tóc đã khô hẳn.
Mất đi thị giác, nhưng khứu giác và xúc giác của tôi lại trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Sát Tam Xuyên cúi người xuống, kề sát tai tôi thì thầm: "Ta và nương t.ử đã thành thân, nương t.ử ở đâu, ta liền ở đó."
"Ưm... Sát... Sát Tam Xuyên, buông ra..."
"Nương t.ử vất vả cả ngày rồi, để phu quân giúp em thư giãn gân cốt."
"A... Sát Tam Xuyên, anh cút đi cho tôi!
"Cái eo của tôi! A~! Khốn khiếp!"
...
19.
Khi bị kéo vào vòng xoáy của d.ụ.c vọng, tôi cứ cảm thấy hình như mình đã quên mất điều gì đó. Mãi đến sáng hôm sau, tôi mới sực nhớ ra: "Mẹ kiếp! Mình còn chưa xem quả báo của Lý Đại Quân như thế nào!"
Cố Thanh cầm điện thoại, hấp tấp chạy vào: "Anh ơi, mau xem đi, cái ông này c.h.ế.t ở Đồn Cảnh sát quái dị cực kỳ, vợ con ông ta cũng c.h.ế.t t.h.ả.m lắm! Chắc chắn là làm chuyện gì thất đức nên bị trời đ/á/nh, gặp quả báo rồi."
Tôi liếc nhìn tấm ảnh người đàn ông bị làm mờ cực nặng, thuận miệng hỏi một câu: "Tên là gì thế?"
"Lý Đại Quân."
Tôi ngẩn người một lát, rồi khẽ mỉm cười. Nằm trên x/á/c người khác mà hút m/áu, giờ quả báo đến rồi thì cũng nên tự mình gánh lấy. Sống trên đời, n/ợ gì thì phải trả nấy thôi.
Cây hòe ở số 444 treo rất nhiều x/á/c c.h.ế.t, qua điều tra làm rõ, rất nhiều người trong số đó có qu/an h/ệ mật thiết với Lý Đại Quân, và người cuối cùng họ gặp trước khi c.h.ế.t đều là ông ta.
Lý Đại Quân bị đưa về cục để điều tra, nhưng trong phòng giam biệt lập, ông ta lại bị một cành cây hòe treo lơ lửng giữa không trung.
Trần nhà hoàn toàn không có lỗ thủng, nhưng một cành hòe cứ thế từ đâu mọc ra, đ.â.m xuyên qua cổ Lý Đại Quân. Còn "chân ái" Lệ Lệ và con trai Lý Mông: một người thì chỉ sau một đêm, m.á.u trong cơ thể biến mất một cách bí ẩn, người khô héo như một khúc gỗ mục; người còn lại thì từ trong bụng mọc ra một bông hoa, giữa đêm bị Lý Mông đang phát đi/ên lôi dậy "ăn thịt", sau đó cậu ta cũng như hóa dại mà nhảy từ trên lầu xuống.
Mở Bách Q/uỷ Sách ra, những bức vẽ đen trắng bên trong đã bắt đầu có màu sắc. Tuy trông vẫn hơi q/uỷ dị, nhưng dù sao cũng thuận mắt hơn nhiều.
20.
Lúc tôi chuẩn bị ra khỏi nhà để đi xin việc, điện thoại bỗng vang lên, “App 'Bắt chưa?' xin trân trọng thông báo: Bạn có một ủy thác mới, vui lòng kiểm tra.”
Tôi nhìn sang Sát Tam Xuyên đang đứng bên cạnh, nở một nụ cười rạng rỡ. Lại có việc để làm rồi, chẳng phải sao?
[Hết phần 1]
Chương 10
8
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Bình luận
Bình luận Facebook