Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dạo này cuộc sống của tôi rất bận rộn.
Phó Tẫn Lương hôm nay gọi tôi đi bàn công việc, ngày mai lại gọi đi huấn luyện đàn em.
Tôi chỉ có thời gian buổi tối để huấn luyện cặp song sinh.
Cặp song sinh cũng không dễ bảo.
Người anh mặt mũi hung dữ, người em thì bướng bỉnh.
Bôi th/uốc thôi mà cũng không cho tôi chạm vào.
Tôi bảo bọn họ quyến rũ tôi.
Người anh quay lại bóp cổ tôi.
Hôm sau đến tìm Phó Tẫn Lương.
Anh xoa vết đỏ trên cổ tôi.
“Ai làm thế?”
“Ừm... lúc huấn luyện với đàn em bị thương thôi ạ.”
“Ồ, cẩn thận chút.”
Phó Tẫn Lương ân cần lấy th/uốc ra bôi cho tôi.
Cuối cùng.
Anh lấy ra một món đồ.
“Tiện đường đi dạo m/ua được, cậu giúp tôi thử xem.”
Về phương diện này, tôi đã trở nên rất thuần thục rồi.
“Đại ca... sao lại có hai đầu thế này?”
Phó Tẫn Lương tỏ vẻ ngây thơ: “Chẳng phải nên dùng loại này sao? Cậu không biết dùng à? Có cần tôi giúp không?”
“Không cần đâu ạ!”
Chuyện thế này mà để anh ấy giúp, cảm giác cứ lạ lạ.
Tôi loay hoay mất một lúc lâu mới hiểu cách dùng.
Phó Tẫn Lương thấy tôi mệt đến toát mồ hôi hột, ân cần đưa cho tôi một ly nước:
“Uống không?”
Tôi uống một ngụm nước ngay trên tay anh.
Không tự chủ được mà rên lên một tiếng.
Giọt nước trượt từ khóe môi xuống, đầu ngón tay Phó Tẫn Lương xoa nhẹ môi tôi, giúp tôi lau đi.
Món đồ chơi này Phó Tẫn Lương m/ua đúng là tốt thật.
Cảm giác toàn thân cứ lâng lâng.
Sao tôi lại thấy ngón tay vừa lau miệng cho tôi của anh lại chấm vào đầu lưỡi thế kia...
“Cậu biết hôn không?”
Tôi lắc đầu: “Không biết ạ.”
“Vậy làm sao đây? Tôi muốn học.”
“Đại ca, hay là anh thử với tôi đi, tôi làm người luyện tập cho anh?”
Như vậy, tôi còn có thể nắm bắt sở thích của Phó Tẫn Lương để dạy lại cho cặp song sinh kia.
Lời vừa dứt, Phó Tẫn Lương đã nắm cằm tôi hôn tới.
Anh quả thực không biết hôn cho lắm.
Cứ li/ếm rồi cắn, chẳng có quy tắc gì cả.
Một lát sau, Phó Tẫn Lương đã tìm ra bí quyết.
Hóa ra đại ca thích thè lưỡi.
Kỳ lạ thật, món đồ chơi Phó Tẫn Lương tiện tay m/ua.
Lại còn dùng tốt hơn cả những thứ tôi cất công lựa chọn trước đây.
Toàn thân tôi như bị điện gi/ật.
“Đại ca, đừng nữa, sofa sẽ bẩn mất...”
Phó Tẫn Lương không thèm để ý, tôi bị hànhz hạz đến đầu óc mụ mị, thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi mơ một giấc mơ.
Trong mơ có một con rắn, cứ đuổi theo cắn tôi.
Lưỡi rắn thò ra thụt vào, khiến cả người tôi vừa tê vừa đ/au.
Anh ấy còn quấn lấy món đồ chơi của tôi.
Tôi sợ bị anh cắn hỏng, cứ r/un r/ẩy khóc mãi.
“Nước nhiều quá...”
“Đồ khốn, đừng chơi nữa...”
...
7
9
11 - END
Chương 14
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook