TÔI MANG THAI CON CỦA BẠN TRAI CŨ

TÔI MANG THAI CON CỦA BẠN TRAI CŨ

3

20/07/2026 00:10

“Cảm ơn anh.”

“Khách sáo làm gì. Nhưng cậu thật sự không còn khả năng làm lành với Tổng giám đốc Lục sao? Đó là thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh đấy. Người muốn bám lấy anh ta nhiều không đếm xuể.”

“Không thể đâu. Bây giờ anh ấy vừa nhìn thấy tôi, có lẽ đã h/ận không thể đ/âm ch*t tôi rồi.”

Người đại diện ủ rũ rời đi.

Tôi ngồi trên thảm, mất tập trung chơi xếp hình với con trai. Không lâu sau, chuông cửa lại đột nhiên vang lên.

Tôi còn tưởng người đại diện quên chuyện gì nên quay lại, vì vậy lập tức ra mở cửa.

Không ngờ người đứng ngoài cửa lại là Lục Thành.

Không hiểu vì sao tâm trạng của anh có vẻ rất tốt, trong tay còn cầm một tập tài liệu.

Nhân lúc tôi chưa phản ứng kịp, anh đưa tay sờ mặt tôi rồi ngang nhiên bước vào nhà.

Dáng vẻ tự nhiên và ngạo mạn ấy cứ như anh mới là chủ nhân của nơi này.

“Lục Thành, anh có chuyện gì sao?”

Lục Thành không để ý đến tôi, chỉ ngồi xổm xuống, tiện tay đưa cho Tiểu Chanh Tử một miếng xếp hình.

Tiểu Chanh Tử dùng giọng nói non nớt cảm ơn:

“Cảm ơn chú.”

“Không cần cảm ơn, bé cưng. Nhưng chú không phải là chú của con đâu.”

“Dạ?”

Tôi gi/ật mình, lập tức bước tới ngăn anh lại.

“Tổng giám đốc Lục, anh định làm gì?”

Lục Thành đứng dậy, đưa tập tài liệu trong tay cho tôi.

Tôi nhìn kỹ, phía trên viết rõ ràng: Báo cáo giám định ADN.

“Anh… anh có ý gì?”

Lục Thành hơi nâng cằm, ung dung nhìn tôi.

“Tối qua tôi đã cho người kiểm tra suốt đêm. Bé cưng, tôi khuyên em nên trực tiếp xem kết luận giám định ở trang cuối.”

Tôi không còn tâm trạng để ý đến cách anh gọi mình, vội vàng lật đến trang cuối.

Nhịp tim của tôi gần như ngừng lại.

Trên đó viết rõ ràng:

Mẫu A và mẫu B được x/ác nhận có qu/an h/ệ huyết thống cha con.

“Quên nói với em, A là tôi, còn B là con trai em.”

Ngay sau đó, Lục Thành đưa tay ôm tôi đang ch*t lặng vào lòng, hôn lên má tôi, giọng nói vừa m/ập mờ vừa nguy hiểm:

“Vậy ra Y Y của tôi thật sự có thể sinh con sao?”

5

Bí mật mà tôi đã che giấu suốt nhiều năm cứ như vậy bị bạn trai cũ thẳng thừng vạch trần.

Hơi thở ngừng lại trong giây lát, tôi mới dần hoàn h/ồn.

Tôi vội vàng đẩy Lục Thành ra, lùi lại hai bước rồi cúi đầu tránh khỏi ánh mắt nóng rực của anh.

Bởi vì chỉ cần đối diện với ánh mắt ấy, những suy nghĩ hèn nhát và khó nói trong lòng tôi sẽ hoàn toàn bị phơi bày.

“Lục Thành, anh nhầm rồi. Tôi… tôi là đàn ông, đàn ông làm sao có thể sinh con được? Báo cáo này… chắc chắn báo cáo này có vấn đề.”

“Tôi còn có việc, không tiện ôn chuyện với anh.”

“Không tiễn.”

Khi không đủ tự tin, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.

Tôi đã quen với việc chạy trốn.

Một bí mật hoang đường như vậy bị vạch trần cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì đối với Lục Thành.

Sự lạnh nhạt cố ý của tôi khiến Lục Thành im lặng một lúc.

Tôi còn tưởng thái độ của mình đã làm tổn thương lòng tự trọng kiêu ngạo của vị thái tử gia này.

Tôi vừa định theo bản năng nói vài câu mềm mỏng thì anh đã trực tiếp ôm ch/ặt lấy tôi.

Anh ôm còn mạnh hơn lúc nãy, vừa bám người vừa ngang ngược, giống hệt dáng vẻ l/ưu ma/nh thời sinh viên.

Dưới ánh mắt ngây thơ của con trai, vành tai tôi đỏ bừng.

“Lục Thành! Anh buông tôi ra!”

“Đừng có giở trò l/ưu ma/nh trước mặt con trai tôi!”

Tôi hạ thấp giọng tức gi/ận m/ắng anh, nhưng trong lòng lại âm thầm dâng lên một tia mong đợi.

Phản ứng này của anh có phải chứng tỏ anh không quan tâm tôi là một quái vật hay không?

Thậm chí anh cũng có thể chấp nhận Tiểu Chanh Tử?

Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy Lục Thành khàn giọng nói mấy câu.

Giọng anh dường như còn mang theo tiếng nghẹn ngào.

“Y Y, anh xin lỗi. Tất cả đều là lỗi của anh.”

“Anh đã khiến em phải chịu khổ.”

Trái tim tôi lập tức mềm xuống.

Tôi vừa định nói với anh rằng không sao thì anh lại nói:

“Nếu biết trước, năm ấy anh nên đeo…”

“Anh im miệng đi! Nói linh tinh gì vậy?”

Tôi vội vàng bịt miệng anh, sợ những lời không đứng đắn của anh sẽ bị con trai nghe thấy.

Không ngờ điểm chú ý của thằng bé lại nằm ở một phương diện khác.

“Bố ơi, tại sao chú này cứ ôm bố vậy? Con cũng muốn ôm!”

Nói xong, thằng bé lao tới như một viên đạn pháo nhỏ, vừa hừ hừ vừa ôm lấy chân hai người.

“Để chú ôm con được không?”

“Vâng, được ạ.”

Nhìn Lục Thành vui vẻ cúi xuống bế thằng bé, những lời từ chối còn lại của tôi bỗng không thể nói ra được nữa.

6

Tối hôm ấy, Lục Thành mặt dày ở lì trong nhà tôi, miệng nói một lát nữa sẽ đi.

Tôi cũng không đủ nhẫn tâm để đuổi anh ra ngoài.

Chỉ là khi nhìn người đàn ông cao lớn đang ôm Tiểu Chanh Tử, không ngừng dính lấy thằng bé, tôi lập tức cảm thấy đ/au đầu.

Tiểu Chanh Tử có thể chấp nhận một người chú chơi cùng mình, nhưng chưa chắc đã chấp nhận một người bố mới đột nhiên xuất hiện.

Tôi cũng không biết nên giải thích chuyện này với con thế nào.

Quan trọng hơn, hiện tại cả tôi và Lục Thành đều là nhân vật của công chúng.

Ý định muốn quay lại với tôi của anh đã rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn. Tuy tôi không biết trong đó có bao nhiêu phần thật lòng, nhưng dưới ánh đèn sân khấu, làm sao người đời có thể cho phép một mối tình đồng tính bị xem là trái luân thường như thế này?

Tôi không được phép, mà anh lại càng không.

Trong lúc tâm trạng tôi dần trở nên nặng nề, Lục Thành cầm áo vest đứng trước mặt tôi, ánh mắt sâu thẳm.

Bị anh nhìn chằm chằm, tôi mới hoàn h/ồn, khuôn mặt lập tức nóng lên.

“Lục Thành, anh định về rồi sao?”

Danh sách chương

3 chương
3
20/07/2026 00:10
0
2
20/07/2026 00:10
0
1
20/07/2026 00:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước ngày nhà tắm công cộng cũ ở Cơ Long đóng cửa, ông cùng một cựu lính cứu hỏa đi tìm chín chiếc tủ đồ bị thay khóa.

Chương 9

8 phút

Trước khi xưởng cưa cũ ở Gia Nghĩa ngừng hoạt động, ông và người cháu gái trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười một tấm thẻ kiểm lâm bị đóng lại.

Chương 11

10 phút

Trước khi trạm thủy triều cũ ở Bành Hồ giải ngũ, anh cùng chị họ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc biển bị tráo trang.

Chương 12

12 phút

Trước khi xưởng bảo dưỡng xe khách cũ ở Hoa Liên di dời, cô cùng em chồng cũ truy tìm mười hai phiếu nghiệm thu phanh bị mở lại.

Chương 12

15 phút

Trước khi lò thủy tinh cổ ở Tân Trúc tắt lửa, anh cùng em họ truy tìm mười ba tấm kính màu nhà thờ bị đánh tráo số hiệu.

Chương 13

17 phút

Trước khi phòng thí nghiệm trà cổ Nam Đầu di dời, cô cùng cộng sự cũ truy tìm mười hộp mẫu trà cây mẹ bị tráo nhãn.

Chương 10

21 phút

Mưa tạnh, tôi bay vào trời xanh

Chương 17

23 phút

Phát hiện nguyện vọng bị sửa đổi trước ngày nhập học, tôi chọn cách rời đi

Chương 16

26 phút
Bình luận
Báo chương xấu