Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chương 5:
Những người cùng phòng khác đều đã xuống dưới ăn tối, vì vậy trong ký túc xá lúc này chỉ còn lại tôi và Tạ Dữ.
Tôi đỏ hoe mắt nhìn anh, trong lòng lập tức vang lên hai chữ.
Xong rồi.
Chẳng lẽ sắp bị phát hiện thật sao?
Tạ Dữ cau ch/ặt mày, vẻ lo lắng hiện rõ trong mắt.
“Cậu sao thế? Sao lại khóc thành thế này?”
“Có ai b/ắt n/ạt cậu à?”
Tôi nhìn người đang đứng trước mặt mà trong lòng thật sự có khổ cũng không thể nói ra.
Tôi biến thành thế này chẳng phải đều vì anh sao?
Nhưng chuyện ấy lại là thứ tôi tuyệt đối không thể thừa nhận.
Cuối cùng tôi chỉ có thể yếu ớt lắc đầu.
“Tôi không sao.”
Tạ Dữ rõ ràng không tin.
Anh kéo chăn trên người tôi ra, dường như muốn kiểm tra xem tôi có bị thương ở đâu hay không.
Thế nhưng ngay khi đầu ngón tay anh chạm vào cơ thể, tôi đã lập tức run b/ắn lên.
Ánh mắt Tạ Dữ dừng lại, trong đôi mắt đen thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Tôi lập tức nhận ra anh có thể đã phát hiện điều gì đó.
Đầu óc vốn đã hỗn lo/ạn càng trở nên trống rỗng, tôi cuống đến mức chẳng kịp suy nghĩ, chỉ biết thuận miệng bịa đại một lý do.
“Là… đồ chơi nhỏ.”
Tôi né tránh ánh mắt anh rồi nói tiếp: “Đồ chơi điều khiển từ xa. Người yêu tôi nhất quyết muốn làm vậy.”
Tạ Dữ lập tức sững người.
Một lúc sau, giọng anh bỗng khàn đi.
“Cậu yêu đương rồi?”
“Người yêu cậu là ai? Tại sao lại đối xử với cậu như vậy?”
Tôi vốn không giỏi nói dối, bị hỏi thêm vài câu đã bắt đầu lúng túng, cuối cùng chỉ có thể ấp úng đáp: “Cậu đừng quan tâm chuyện này.”
Nói xong, tôi lại nhớ đến con chuột.
Tôi tủi thân nhìn anh hồi lâu, mãi mới lấy hết can đảm mở miệng.
“Tạ Dữ, cậu đừng đối xử với con chuột ấy như tối nay nữa.”
“Con chuột này không chịu được dùng mạnh đâu. Nếu lần sau cậu còn th/ô b/ạo như thế, nó… có thể sẽ hỏng mất.”
Tôi ngập ngừng một chút rồi gần như van nài: “Lần sau dùng nó, cậu dịu dàng một chút, nhẹ một chút, đừng dùng sức quá, được không?”
Những dòng bình luận lập tức cười hì hì.
“Là ảo giác của tôi sao? Sao cứ cảm thấy mấy lời này là lạ?”
“Lạ chỗ nào? Cậu ấy chỉ muốn Tạ Dữ đối xử tốt với con chuột thôi mà.”
“Con chuột ấy yếu lắm đấy.”
“Bé ngốc nói dối cũng không biết chọn lý do tử tế hơn, lại còn nhất quyết bảo mình có người yêu.”
“Một bình giấm nào đó mà biết thì chắc tức ch*t.”
Tạ Dữ không nói đồng ý, cũng không nói từ chối.
Chỉ là từ sau câu chuyện ấy, anh trở nên im lặng khác thường.
Cả ký túc xá như bị bao phủ bởi một bầu không khí nặng nề khó tả.
May mà anh vẫn nghe lời tôi, cả tối hôm đó thật sự không chạm vào con chuột nữa, nhờ vậy tôi cuối cùng cũng có được một đêm tương đối yên ổn.
Đêm khuya, đợi tất cả bạn cùng phòng đều ngủ, tôi mới lặng lẽ lấy điện thoại ra.
Dựa vào ánh sáng yếu ớt từ màn hình, tôi mở album ảnh rồi ngắm từng bức hình của Tạ Dữ.
Tất cả những bức ảnh ấy đều do tôi lén chụp lúc anh không chú ý.
Tôi thích anh.
Thích từ rất lâu rồi.
Thế nhưng càng nhìn, tôi lại càng nhớ đến chuyện ban ngày.
Khóe mắt không hiểu sao bắt đầu cay lên.
Nếu một ngày nào đó tôi không thể giấu nổi tâm tư này nữa, để Tạ Dữ phát hiện người bạn thân nhất của anh thực ra vẫn luôn âm thầm thích anh, chắc anh sẽ cảm thấy gh/ê t/ởm lắm.
Đến lúc ấy, kết cục của tôi có lẽ cũng chẳng khác Cố Niên.
Anh sẽ chặn phương thức liên lạc của tôi, sau đó lạnh lùng nói rằng từ nay đừng liên lạc nữa.
Chỉ tưởng tượng thôi, lòng tôi đã đ/au đến khó chịu.
Tôi đưa tay dụi đôi mắt đang dần đỏ lên rồi âm thầm tự nhủ rằng, dù thế nào đi nữa, mình cũng nhất định phải ch/ôn thật sâu bí mật này trong lòng.
Ngày hôm sau, Tạ Dữ phải lên bục làm báo cáo nhóm.
Trong giờ giải lao, anh bất ngờ quay sang hỏi tôi: “Người yêu cậu là ai?”
Câu hỏi đến quá đột ngột khiến tôi lập tức chột dạ.
Tôi vốn không giỏi nói dối, đành tránh ánh mắt anh rồi ho khẽ.
“Dù sao cũng là một người rất, rất tốt.”
Nghe vậy, sắc mặt Tạ Dữ lập tức lạnh xuống.
Anh không nói thêm câu nào.
Cho đến khi vào tiết học, anh vẫn không hề chủ động nói chuyện với tôi.
Sau đó đến lượt nhóm của anh lên thuyết trình.
Tạ Dữ bước lên bục, mở laptop của mình rồi dùng chuột để chuyển tài liệu trong USB sang máy tính của lớp.
Khoảnh khắc nhìn thấy con chuột quen thuộc trong tay anh, tôi đã lập tức cảm thấy không ổn.
Quả nhiên, giây tiếp theo khi Tạ Dữ nhấn xuống, cảm giác quen thuộc lập tức ập đến nơi yếu ớt nhất trên cơ thể tôi.
Bàn tay anh nắm con chuột, nhưng cảm giác truyền đến lại giống như chính bàn tay ấy đang trực tiếp nắm lấy điểm nh.ạy cả.m nhất của tôi.
Tôi chỉ có thể vùi mặt xuống cánh tay, muốn khóc cũng không khóc nổi, hai chân dưới bàn run lên không ngừng.
Tạ Dữ đứng trên bục càng lạnh lùng, bình tĩnh bao nhiêu thì tôi ở bên dưới càng khổ sở bấy nhiêu.
Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi thật sự sợ mình sẽ xảy ra chuyện ngay giữa lớp.
Tôi hoàn toàn không muốn làm ướt quần trước mặt bao nhiêu người.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể r/un r/ẩy giơ tay xin phép.
“Thưa thầy, em không khỏe. Em có thể đến phòng y tế một chuyến không ạ?”
Thầy nhìn khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh của tôi, quả thật cũng cảm thấy tình trạng không ổn nên chẳng hỏi nhiều, lập tức cho phép tôi rời đi.
Khi bước ra khỏi lớp, tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt Tạ Dữ luôn dõi theo phía sau.
Tôi cũng không biết sau đó anh đã sử dụng con chuột ấy thế nào.
Chỉ biết hôm đó tôi thật sự bị hành đến mức ngất đi.
13
Chương 10
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook