Mất Trí Nhớ Xong, Anh Trai Kế Bệnh Kiều Không Chịu Buông Tôi

Bên ngoài lập tức im lặng.

Hạ Lương hỏi:

“Thật không sao chứ? Ánh mắt Tạ Xuyên vừa rồi nhìn như muốn ăn th!t mày vậy.”

Nghe xong, tôi vô thức nhìn Tạ Xuyên.

Anh đúng là muốn ăn tôi.

Chỉ không phải kiểu ăn mà Hạ Lương nghĩ.

Tôi hít sâu.

“Thật sự không sao. Đừng quên qu/an h/ệ giữa bọn tao. Tao mới là người đ/è đầu anh ta.”

Bên ngoài cuối cùng im lặng.

Hạ Lương thở phào.

“Được. Có chuyện gì nhớ gọi tao.”

Tiếng bước chân từ từ đi xa.

Trong phòng, Tạ Xuyên lại bắt đầu không thành thật.

Không.

Nói chính x/ác hơn, từ đầu tới cuối anh chưa từng thành thật.

Sau khi ký ức ba năm quay lại, tôi mới phát hiện một chuyện.

Hóa ra chỉ cần người chạm vào mình là Tạ Xuyên, cơ thể sẽ lập tức có cảm giác.

Mạnh đến mức khó kiểm soát.

Anh vừa làm lo/ạn vừa lạnh giọng u/y hi*p:

“Nếu cậu không đồng ý từ bỏ hắn, tôi sẽ ngay tại nhà hắn cùng cậu…”

Tôi thật sự lười nghe.

Trực tiếp túm cổ áo anh, kéo xuống.

“Mẹ nó, rốt cuộc anh có làm hay không?”

Sáng hôm sau, tôi bị mùi thức ăn đ.á.n.h thức.

Mở cửa đi ra, vừa hay Hạ Lương cũng từ phòng bên cạnh bước ra.

Cậu ta nhìn bàn ăn rồi trợn tròn mắt.

Bàn bữa sáng phong phú đến mức gần như đủ cho cả nhà hàng.

Hạ Lương ngơ ngác.

“Anh bê cả quán ăn sáng về đây à?”

Tạ Xuyên chẳng thèm để ý.

Anh trực tiếp kéo ghế cho tôi.

“Tối qua tiêu hao quá nhiều, sáng nay tôi làm thêm mấy món. Cậu ăn nhiều một chút.”

Ba chữ “tiêu hao quá nhiều” bị anh cố tình nhấn mạnh.

Nói xong, anh còn liếc Hạ Lương.

Ánh mắt thị uy rõ ràng.

Kết quả Hạ Lương căn bản không nhìn.

Cậu ta ngồi xuống đối diện, bắt đầu ăn như hổ đói.

Vừa ăn vừa khen:

“Tạ Từ, thằng nhóc mày có phúc thật. Sao tao không có một ông anh biết nấu ăn thế này?”

Tôi cười.

Nhưng vừa cười xong, lập tức cảm giác khí áp bên cạnh thấp đi.

Quay đầu.

Tạ Xuyên đang cầm đũa, x/ẻ một chiếc bánh bao nhân súp thành tám mảnh.

Từng động tác rất nhẹ.

Nhưng nhìn kiểu gì cũng đ/áng s/ợ.

Tôi lập tức im lặng.

Lại ai chọc vị đại gia này?

Ăn xong, tôi chủ động nói muốn về nhà.

Hạ Lương giả vờ giữ lại vài câu.

Tạ Xuyên lập tức kéo tôi vào thang máy.

Đến dưới nhà, anh mới hơi chần chừ hỏi:

“Cậu không định ở lại sống cùng hắn?”

Tôi nhìn anh.

“Anh nghĩ tôi bị th/ần ki/nh à? Biệt thự không ở, chạy tới chen chúc với nó trong căn hộ nhỏ này?”

Khóe môi Tạ Xuyên lập tức cong lên.

“Vậy hắn chỉ là khách sạn, còn tôi mới là nhà.”

Tôi nhìn anh vài giây, cuối cùng chỉ có một đ.á.n.h giá.

“Th/ần ki/nh.”

Cuối tháng, công ty của lão Tạ xảy ra chút vấn đề.

Tôi và Tạ Xuyên bắt đầu bận tối mắt.

Dù làm cùng một công ty, nhưng thời gian gặp nhau lại ít đến đáng thương.

Gần đây Tạ Xuyên càng lúc càng dính người.

Tần suất nhắn tin cao chưa từng thấy.

Trước kia tôi luôn về nhà trước mười giờ tối.

Nhưng dạo gần đây phải xã giao liên tục, thời gian về nhà càng lúc càng muộn.

Hôm ấy, tôi vừa ngồi lên xe, điện thoại lập tức rung liên tục.

Tin nhắn của Tạ Xuyên.

“Cậu muốn làm gì là tự do của cậu.”

“Tôi không can thiệp việc cậu kết bạn với ai.”

“Cậu là một cá thể đ/ộc lập.”

“Tôi yêu cậu.”

“Tôi sẽ không giam cầm cậu.”

“Chơi vui vẻ nhé, vợ yêu.”

Tôi trợn mắt.

Ai là vợ anh?

Còn chưa kịp trả lời, điện thoại lại rung.

Tin nhắn mới chỉ có một câu.

“Tôi c.h.ế.t cho cậu xem.”

Tôi cạn lời.

Đây lại là cái bộ dạng c.h.ế.t dở gì vậy?

Ngày Tạ Xuyên phát hiện tôi đã khôi phục ký ức, tôi vừa hay nhờ bạn đặt làm một chiếc c/òng tay màu đen tuyền.

Lúc hàng giao tới, không cẩn thận lại bị chính Tạ Xuyên ký nhận.

Điều kỳ lạ nhất là anh không hề bất ngờ.

Anh không bất ngờ, vậy người bất ngờ chỉ còn tôi.

Tôi nhìn chiếc c/òng, sau đó nhìn anh.

Cuối cùng đành nói:

“Tôi m/ua về chơi thôi. Muốn thử lại mấy trò trước kia chúng ta từng chơi trong phòng giam.”

Tạ Xuyên vẫn rất bình tĩnh.

Thấy không giấu nổi, tôi dứt khoát ngả bài.

“Đúng. Nhưng mẫu này tôi đã nhờ người cải tiến, có chức năng phóng điện. Rất thích hợp dùng để trừng ph/ạt những con ch.ó không nghe lời.”

Ánh mắt Tạ Xuyên lập tức tối đi.

Tôi nhìn anh.

Nếu đã nói tới đây, không bằng nói hết.

“Anh bắt đầu lén quay tôi từ khi nào?”

Tạ Xuyên không hề có vẻ x/ấu hổ của người bị bắt quả tang.

Anh chỉ bình tĩnh trả lời:

“Từ trước khi cậu mỗi tối đem cho tôi cốc sữa có t.h.u.ố.c ngủ, sau đó lén hôn tôi.”

Tôi im lặng.

Tôi nhìn gương mặt đẹp đến quá đáng kia.

“Vậy anh biết tôi khôi phục ký ức từ lúc nào?”

“Hôm nay.”

Nói xong, Tạ Xuyên đưa tay, nhẹ nhàng kéo góc áo tôi.

“Xin lỗi. Tôi nghe lén cuộc gọi của cậu với Hạ Lương.”

Tôi nheo mắt.

“Chỉ hôm nay?”

Anh im lặng vài giây, sau đó thành thật.

“Từ ngày tôi nghi ngờ cậu thích hắn, ngày nào cũng nghe.”

Tôi lập tức bật cười vì tức.

“Làm sao đây? Tôi lại muốn nh/ốt anh rồi.”

Tạ Xuyên nhìn tôi.

Sau đó rất tự nhiên đưa tay xuyên qua chiếc c/òng, tự mình khóa lại.

Động tác thuần thục đến mức khiến người ta hoài nghi trước đây anh đã tập bao nhiêu lần.

Không đợi tôi phản ứng, anh chủ động nâng tay, dùng đoạn xích ngắn giữa hai chiếc c/òng móc lấy ngón út của tôi.

Sau đó kéo nhẹ.

Giọng nói thấp xuống.

“Vậy thì nh/ốt tôi lại đi.”

“Trừng ph/ạt tôi cho t.ử tế.”

Hơi thở tôi lập tức khựng lại.

Tôi nhìn chiếc c/òng trên tay anh.

Lại nhìn ánh mắt rõ ràng đang chờ đợi.

Trong đầu chỉ còn một câu.

Mẹ nó.

Rốt cuộc ai mới là kẻ bi/ến th/ái?

Danh sách chương

3 chương
9
25/08/2026 23:21
0
8
25/08/2026 23:21
0
7
25/08/2026 23:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu