Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Nghiễn nghiêng đầu nhìn tôi.
“Bạn trai cũ?”
“Ừm…”
Tôi lúng túng gật đầu.
“Buông xuống rồi?”
“Người không yêu em không đáng để em lưu luyến.”
Lục Nghiễn không nói thêm gì nữa.
Tôi tưởng anh không để ý, cũng lựa chọn đổi chủ đề.
Sau này, chỉ cần gặp vấn đề khó, tôi lại mặt dày đi cầu Lục Nghiễn chỉ dẫn.
May mắn là Lục Nghiễn chưa từng từ chối tôi.
Mỗi lần tôi đều sẽ mời anh ăn cơm.
Tiếp xúc với Lục Nghiễn nhiều hơn.
Tôi phát hiện anh không lạnh nhạt như vẻ ngoài.
Thật ra anh là một người rất dịu dàng.
## 16
Lần đầu tiên tôi tham gia là một trận chiến nhỏ.
Vốn dĩ chỉ phái tiểu đội của chúng tôi đi.
Nhưng lúc xuất phát, Lục Nghiễn cũng đến.
“Loại trận nhỏ thế này mà đội trưởng Lục cũng muốn chen một chân à?”
Đội trưởng vừa trêu chọc, vừa cười híp mắt liếc về phía tôi.
Tôi không muốn nghĩ nhiều, nhưng vẫn không hiểu sao mặt đỏ tim đ/ập.
Lục Nghiễn không biểu hiện bất thường gì.
“Cấp trên chỉ định tôi đến hỗ trợ cậu.”
Đội trưởng tỏ ý:
“Cấp trên không tin tôi à?”
Lục Nghiễn mặt không cảm xúc tán đồng.
Đội trưởng giơ ngón giữa với anh:
“Ông đây thật muốn vạch trần cậu.”
Quy mô Trùng tộc tập kích lần này không lớn.
Cảm giác trên chiến trường thật hoàn toàn khác với chiến đấu mô phỏng.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy m/áu trong người sôi trào đến vậy.
Kiếp trước rơi xuống biển, trước khi ch*t tôi tuyệt vọng và sợ hãi đến cực điểm.
Còn bây giờ, tôi hoàn toàn đặt sống ch*t ra ngoài.
Trong chiến đấu, tôi phát hiện Lục Nghiễn vẫn luôn ở cách tôi không xa.
Mang lại cho tôi ảo giác như thể anh đang bảo vệ tôi.
Có lẽ vì thao tác cơ giáp của tôi đều do Lục Nghiễn chỉ dẫn.
Tôi phối hợp với anh vô cùng ăn ý.
Sau khi chiến đấu kết thúc, tôi bị thương nhẹ.
Lục Nghiễn đưa th/uốc trị liệu lạnh cho tôi.
“Hôm nay em thể hiện rất tốt.”
Bàn tay nhận th/uốc của tôi khựng lại, nhịp tim lại không tự giác nhanh hơn.
So với chiến thắng, lời khen của Lục Nghiễn thế mà còn khiến tôi vui hơn.
Hai trận chiến sau đó của tôi, Lục Nghiễn cũng đều tham gia.
“Cậu và đội trưởng Lục có qu/an h/ệ gì vậy?”
Trong lúc nghỉ huấn luyện, một đồng đội có qu/an h/ệ khá tốt với tôi cười trêu chọc.
“Bọn tôi là hàng xóm sát vách.”
“Tôi nghe nói trước đây cũng có mấy người muốn tìm đội trưởng Lục đề cử nhưng đều bị anh ấy từ chối. Cậu là người duy nhất được anh ấy đề cử nhập ngũ đấy.”
“Có lẽ anh ấy xem tôi như em trai thôi.”
Đồng đội huých vai tôi một cái, cười đầy ẩn ý.
“Tôi thấy không chỉ vậy đâu. Trước khi cậu đến tiểu đội chúng tôi, đội trưởng Lục đã chào hỏi đội trưởng của chúng ta trước rồi.”
“Hơn nữa cậu cũng biết đấy, loại trận nhỏ như thế này một tiểu đội chúng ta là đủ rồi, đội trưởng Lục chắc chắn là vì lo cho cậu nên mới tham chiến.”
Lời của đồng đội làm rối lo/ạn tâm trạng tôi.
Có lẽ lần đầu tiên thật sự là cấp trên chỉ định, nhưng hai lần sau thì không giải thích được.
Với thực lực của Lục Nghiễn, anh cũng không cần dùng những trận chiến nhỏ này để tích lũy chiến công.
Tôi không muốn tự mình đa tình.
Nhưng vẫn không nhịn được nghĩ nhiều.
Tôi đã sớm phát hiện tình cảm của mình với Lục Nghiễn đã thay đổi.
Không biết bắt đầu từ khi nào.
Tôi trở nên vô cùng chú ý đến tin tức của Lục Nghiễn.
Chỉ cần nhìn thấy anh, tôi sẽ hoảng lo/ạn không yên.
Tim đ/ập nhanh.
Tôi động lòng với anh rồi.
Nhưng tôi sẽ không cho phép tình cảm này tiếp tục phát triển.
Lục Nghiễn của tương lai là lãnh tụ đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Bạn đời của anh chắc chắn sẽ là một Omega vô cùng ưu tú.
Rất nhanh thôi, giữa anh và tôi sẽ là khác biệt như mây với bùn.
Tôi có tự mình hiểu mình.
Tôi…
Dù thế nào cũng không xứng với anh.
## 17
“Vì sao lại bắt đầu tránh mặt anh nữa rồi?”
Tôi muốn trốn tránh tình cảm, vì vậy lại muốn giữ khoảng cách với Lục Nghiễn.
Tôi không ngờ Lục Nghiễn sẽ trực tiếp chặn tôi lại chất vấn.
“Em…”
Tôi không nói ra được lời giải thích.
Lục Nghiễn rũ mắt, lặng lẽ nhìn tôi, giống như nếu tôi không trả lời thì anh sẽ không để tôi đi.
“Em… khoảng thời gian này em bận quá.”
Tôi chỉ có thể bịa lý do.
“Anh nghe nói em chỉ huấn luyện buổi sáng, buổi chiều đều nghỉ.”
Lục Nghiễn không chút lưu tình vạch trần tôi.
“…”
“Anh, anh tìm em có việc gì sao?”
Tôi lựa chọn đổi chủ đề.
“Không có việc thì không thể tìm em?”
Giọng Lục Nghiễn bình thản, nhưng tôi lại cảm giác anh đang gi/ận.
“Xin lỗi.”
“Vì sao xin lỗi?”
“Có phải anh gi/ận rồi không?”
“Không có, anh chỉ đang nghĩ có phải anh chọc em gi/ận rồi không.”
“Cái gì!”
Lời Lục Nghiễn khiến tôi rất chấn động.
Vì sao anh lại cảm thấy mình chọc tôi gi/ận?
Không đúng.
Vì sao anh lại để ý chuyện này?
“Anh…”
Lục Nghiễn đột nhiên đưa cho tôi một thứ, c/ắt ngang lời tôi.
Tôi nhìn thử, là một tấm chip.
“Đây là gì?”
“Quyền sở hữu hành tinh năng lượng.”
Tôi nhất thời không hiểu.
“Hành… hành tinh năng lượng nào?”
“Hành tinh năng lượng vốn nên thuộc về em.”
Tấm chip được cắm vào thiết bị đầu cuối, số hiệu hành tinh năng lượng hiện ra bên trong thế mà lại giống hệt hành tinh mà kiếp trước Ứng Từ tặng tôi.
Tôi sững người, đây là trùng hợp sao?
“Hành tinh… hành tinh năng lượng này không phải tài nguyên của nhà họ Ứng sao?”
Lục Nghiễn không phủ nhận.
“Gốc rễ nhà họ Ứng mục nát, khoảng thời gian trước bị điều tra và tịch thu không ít tài sản. Hành tinh năng lượng này nằm trong số đó, bị anh m/ua lại trong buổi đấu giá.”
“Có phải rất đắt không?”
Một hành tinh năng lượng đắt đến mức nào, tôi thậm chí không dám tưởng tượng.
“Cũng được.”
Tôi không tin, đầu tim khẽ run.
Chương 11
8
Chương 13
Chương 170: Cứu Người
Tình báo có thể công khai: Nguỵ nhân trưởng thành
Chương 15
Chương 8
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook