Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bên ngoài cửa sổ chim hót hoa nở, mọi âm thanh xung quanh đều trở thành nền nhạc dịu dàng.
“Chưa ăn sáng đúng không? Uống tạm ly sữa đậu nành lót dạ trước đã.”
Tôi nhận lấy sữa đậu nành, Lục Yến lại nhét thêm vào tay tôi một nắm cơm.
“Là vị cá ngừ.”
Ừm.Cũng là vị tôi thích.
Từ cháo hải sản, đến sợi gừng, đến sữa đậu nành và cơm nắm.
Sở thích của tôi, Lục Yến dường như đều biết rõ.
Nhưng rõ ràng từ trước tới nay, giữa tôi và Lục Yến giao tiếp không nhiều.
Vậy thì… tại sao cậu ấy lại đột nhiên đối xử tốt với tôi như vậy?
8
Buổi tối, tôi lại rơi vào giấc mơ.
Khi tỉnh lại, tôi đang được Lục Yến ôm trong lòng, đầu gối lên cánh tay cậu ấy, cằm cậu ấy tựa lên vai tôi.
Tôi cúi đầu nhìn nửa thân trên trần trụi của Lục Yến, trong lòng không hiểu sao lại nảy sinh xúc động muốn sờ thử cơ bụng tám múi của cậu ấy.
Và rồi… tay tôi không nhịn được mà đưa sang.
Vừa chạm vào, Lục Yến đã mở mắt.
“Dụ dỗ tôi à?”
Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt mang ý cười.
Đến khi bị Lục Yến ăn sạch nuốt gọn, tôi mới tỉnh dậy trong hiện thực.
Tôi ngồi bật dậy, một tay ôm lấy ng/ực, tim đ/ập rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.
Đó… thật sự chỉ là mơ sao?
Tại sao sau khi tỉnh lại, tôi vẫn có thể cảm nhận rõ ràng đến vậy?
Tôi không thể tiếp tục ở lại trường, liền nhắn tin xin nghỉ phép với cố vấn học tập, trời còn chưa sáng đã rời khỏi trường học.
Thu đã sang, không khí phảng phất chút se lạnh.Tôi mặc áo ngắn tay, xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà, đứng trước cổng trường vẫy một chiếc taxi.
Nhà tôi ở ngay trong thành phố, từ trường bắt xe chưa đến một tiếng là về tới.
Về đến nhà, nhìn căn nhà trống không, tôi mới nhớ ra —một tuần trước bố mẹ đã nói họ đăng ký tour du lịch, đi hẳn một tháng.
Từ khi tôi thi đậu đại học, bố mẹ dường như có cảm giác đã hoàn thành nhiệm vụ.
Họ không còn giám sát tôi học hành, không còn bắt tôi làm cái này cái kia, ngược lại hoàn toàn buông tay, tận hưởng thế giới hai người của họ.
Đôi lúc tôi còn khá ngưỡng m/ộ trạng thái này của bố mẹ.
Nếu tôi kết hôn thì…
Ngay khoảnh khắc hai chữ “kết hôn” xuất hiện, trong đầu tôi lại hiện lên gương mặt của Lục Yến.
Bốp bốp—
Tôi vỗ mạnh lên mặt mình, bắt bản thân tỉnh táo lại.
9
Ở nhà một mình thật sự rất chán.Tôi ngồi trong phòng khách bật tivi lên xem, xem một lúc thì người trên màn hình bỗng dưng biến thành gương mặt của Lục Yến.
Trong phim truyền hình, nam chính nấu cháo cho nữ chính, lại còn khiến nữ chính cảm động đến mức h/ận không thể lấy thân báo đáp.
Tôi chợt nghĩ đến bát cháo hải sản Lục Yến nấu cho tôi trong mơ, rồi cả lúc ngoài đời chúng tôi đi ăn cháo hải sản cùng nhau, dáng vẻ chu đáo chăm sóc tôi của cậu ấy.
Không biết có phải vì nghĩ quá nhập tâm hay không, tôi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Lần nữa mở mắt ra, trước mặt tôi là gương mặt phóng đại của Lục Yến.
Tôi không hoảng, chỉ lẩm bẩm một câu: “Lại vào mơ rồi à.”
Nói xong liền ngồi dậy, chăm chú nhìn Lục Yến trước mặt.
Trong đôi mắt lạnh nhạt của cậu ấy thoáng qua một tia khác lạ, nhưng cậu ấy không làm gì, để mặc tôi tùy ý đ/á/nh giá.
Tôi nhìn cậu ấy một lúc, đột nhiên á/c niệm nổi lên, vươn tay bóp nhẹ má cậu ấy một cái.
Gương mặt của nam thần A đại, đâu phải ai cũng có cơ hội bóp được.
Bóp xong, tôi còn đang quan sát phản ứng của Lục Yến, định rút tay về, thì thấy cậu ấy đột ngột nắm lấy tay tôi.
Cậu ấy kéo tay tôi sang bên má còn lại: “Bên này cũng phải có.”
Giọng nói lạnh nhạt lại mang từ tính của cậu ấy khiến tim tôi bỗng dưng tê rần.
“T-tôi… tôi chỉ đùa thôi.”Tôi vội vàng rút tay lại.
Lục Yến dường như có chút thất vọng, cậu ấy nghiền nhẹ đầu ngón tay, giống như đang nhớ lại cảm giác gì đó.
Đúng lúc này, tivi bên cạnh vang lên tiếng nữ chính cãi nhau với gia đình.
Tôi gi/ật mình quay sang nhìn — chẳng phải đây là bộ phim tôi xem trước khi ngủ sao?
Chẳng lẽ giấc mơ của tôi đến cả phim truyền hình cũng không tha?
Không đúng… Đây hình như là nhà tôi mà.
Ánh mắt tôi đảo một vòng xung quanh, cuối cùng phát hiện ra điểm bất thường.
“Cậu… cậu sao lại ở nhà tôi?”Tôi dè dặt hỏi.
Lục Yến ngồi xuống bên cạnh tôi, nói:“Cố vấn nói cậu xin nghỉ phép, tôi lo cậu bị bệ/nh nên qua xem thử.”
Nói xong, ánh mắt cậu ấy nhìn tôi nhiều thêm mấy phần lo lắng.
“Cậu khó chịu ở đâu sao?”
Bị Lục Yến nhìn như vậy, tôi cực kỳ không tự nhiên, nhất là lời cậu ấy khiến tôi nhớ lại vì sao mình bỏ trốn khỏi trường.
Những hình ảnh trong mơ gần như chân thật lại hiện lên trong đầu, x/ấu hổ đến mức tôi hai tay che mặt.
Nếu Lục Yến biết tôi mơ những thứ đó, chắc chắn sẽ thấy tôi rất gh/ê t/ởm.
“Hay là tôi đưa cậu đi bệ/nh viện nhé?”Cậu ấy đưa tay tới, kéo tay tôi xuống.
“Không, không cần đâu, tôi không sao cả.”
Lục Yến nhìn tôi chăm chú, nghiêm túc nói: “Mặt cậu đỏ lắm, có phải bị sốt rồi không?”
10
Tôi lắc đầu, trong đầu bỗng dưng xuất hiện hai chữ — ‘phát tình’.
Có khi tôi phát tình, chứ không phải phát sốt?
A a a a a!Phí Dư, rốt cuộc mày đang nghĩ cái quái gì vậy?!
“À… cái đó, tôi thật sự không sao. Nhưng mà… cậu làm sao biết nhà tôi ở đâu? Với lại… cậu vào bằng cách nào?”
7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook