Tôi Tưởng Mình Là Beta, Ai Ngờ Mang Thai Con Ảnh Đế

Thế là hôm đó, khi Bùi Tinh Lan mở hộp cơm ra, bên trong vẫn có hành gừng.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Tôi cúi đầu, giả vờ chăm chú ăn cơm trong bát mình.

Bùi Tinh Lan phát sốt.

Nhân lúc anh nghỉ bù, tôi pha th/uốc xong đổ vào bình giữ nhiệt.

Anh quay xong một cảnh trở về, không nói gì.

Nhưng tôi thấy anh đặt chiếc bình ấy bên tay.

Ngày đóng máy, tất cả mọi người trong đoàn phim đều chen nhau chụp ảnh chung với Bùi Tinh Lan.

Đến tiệc đóng máy, tôi ngồi một góc cúi đầu ăn đồ.

Vừa quay đầu, tôi đã thấy anh đứng bên cạnh.

“A Tục.”

Anh cầm ly rư/ợu lên chạm nhẹ với tôi: “Khoảng thời gian này, cảm ơn em đã chăm sóc tôi.”

“Hôm nay tâm trạng tôi không tệ.”

Anh nhìn tôi, nhưng cuối cùng lại không nói gì thêm.

Ly rư/ợu ấy, tôi uống rất lâu, rất lâu.

Nhân viên tiếp tục làm công tác thu dọn cuối cùng.

Khi tôi đang dọn chiếc thùng cuối cùng, anh đi tới.

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

Anh chỉ chìa tay về phía tôi.

Tôi ngẩn ra một lúc, sau đó theo bản năng đưa tay qua.

Anh nắm lấy tay tôi, rồi lại buông ra rất nhanh, giống như sợ đường đột. Đầu ngón tay anh khẽ lau lên vạt áo mình, như muốn che giấu điều gì đó.

Anh quay người rời đi.

Gió đêm rất lớn.

Trong lòng bàn tay tôi còn sót lại hơi ấm anh để lại.

Cùng với một mảnh giấy nhỏ viết phương thức liên lạc.

Tôi vốn là người quen đi đường tắt.

Nghĩ đến tiền th/uốc men và chi phí phẫu thuật đang chờ ở nhà, gần như tôi không có chút gánh nặng tâm lý nào mà nhận lấy mảnh giấy ấy.

Tôi thật sự không hiểu vì sao anh lại nhìn trúng một người bình thường như tôi.

Trong đầu bỗng lóe lên câu nói của phó đạo diễn.

“Hiện giờ beta rảnh chỉ có cậu ấy.”

Hóa ra là vậy.

Cho dù ngày ngày ở bên nhau, Bùi Tinh Lan vẫn rất cẩn thận.

Tôi từng muốn tiến thêm một bước, nhưng anh lại từ chối.

Anh cụp mắt nhìn tôi, giọng nhạt đi: “Tôi chỉ thấy em chăm chỉ lại lanh lợi.”

“Ninh Tục, em phải hiểu làm thế nào mới có được thứ mình muốn.”

Tôi vốn tưởng anh đang nhắc nhở mình đừng ôm vọng tưởng, nhưng vừa ngẩng đầu đã va vào một đôi mắt dịu dàng.

“Em cũng sẽ có một tương lai tốt đẹp.”

“Tôi sẽ giúp em thực hiện.”

Tôi thấp giọng đáp một tiếng: “Được.”

Ngoài chuyện đi học và đến công ty huấn luyện, tôi còn chủ động đảm nhiệm công việc trợ lý sinh hoạt của anh.

Chúng tôi dần trở nên thân thiết.

Thỉnh thoảng, tôi cũng sẽ đăng vài bức ảnh tụ họp với bạn học.

Có một lần, Bùi Tinh Lan chỉ vào một nam sinh trong ảnh đang kề vai tôi, hỏi: “Em và người này thân nhất à?”

“Cậu ta thường chơi bóng rổ với em?”

Giọng anh nhàn nhạt, từng chữ từng chữ lạnh như ô băng.

Tôi đáp: “Lúc chơi bóng rổ thôi.”

Động tác của Bùi Tinh Lan khựng lại.

“Biết chơi bóng rổ à?”

Tôi thấy hơi khó hiểu: “Biết chứ.”

Sau đó, những dịu dàng giữa chúng tôi dường như càng lúc càng nhiều hơn.

Anh sẽ đứng ra vì tôi trong nhiều trường hợp.

Có lần tôi đi cùng anh tham gia một bữa tiệc.

Một đạo diễn lớn khoác tay lên vai tôi, cười nói: “Tiểu Tục đẹp thật đấy, vai nam chính bộ phim tiếp theo của tôi hay là giao cho cậu nhé?”

Bùi Tinh Lan lập tức gạt tay vị đạo diễn kia khỏi vai tôi.

Anh vẫn cười ôn hòa, nhưng đáy mắt lại không có chút ý cười.

“Người của tôi, đừng động vào.”

Địa vị của Bùi Tinh Lan quá đặc biệt.

Anh không chỉ là ảnh đế, mà còn là người thừa kế tương lai của tập đoàn Bùi thị.

Vì thế, chẳng ai dám thật sự chọc gi/ận anh.

Mượn cơ hội đó, bữa tiệc kết thúc rất nhanh.

Nhưng vừa lên xe, anh đã nói mùi th/uốc lá và rư/ợu trên người tôi rất khó ngửi.

Đó không phải giọng điệu trách móc của cấp trên.

Khi về đến nhà, anh lại nói: “Đạo diễn kia có ý đồ không tốt.”

“Cho dù là alpha cấp cao, cũng chưa chắc chống lại được.”

Anh đ/è tôi xuống dưới người, giọng khàn đi: “A Tục.”

Tôi nhìn gân xanh nổi lên vì nhẫn nhịn trên mu bàn tay anh.

Khoảnh khắc đôi mắt anh khẽ híp lại, những nụ hôn dày đặc như mưa rơi xuống, khiến người ta gần như nghẹt thở.

Sau đó, những chuyện càng khiến người ta nghẹt thở hơn cũng lần lượt xảy ra.

Anh không hề dịu dàng, cẩn trọng như vẻ ngoài trước đó.

Chiếc xe cũ tôi từng dùng, anh nói không an toàn, rồi tự ý giúp tôi đem đi quyên góp.

Tôi tức gi/ận.

Anh chỉ ôm tôi, thấp giọng gọi: “A Tục.”

Tôi thỏa hiệp.

Quần áo anh m/ua cho tôi toàn là màu nhã nhặn, cổ áo cũng rất cao.

Tôi lại nhớ có lần mùa hè tôi ở nhà mặc quần đùi, anh nhíu mày nói đã bật điều hòa rồi, đừng để lạnh.

Nhưng khi trong nhà chỉ có hai chúng tôi, anh lại thích tôi mặc càng ít càng tốt.

Anh không chê quần áo của tôi trẻ con.

Anh chỉ không thích để người khác nhìn thấy tôi.

Bùi Tinh Lan còn mạnh mẽ can thiệp vào việc học của tôi.

Có lần bạn học kéo tôi tham gia hoạt động nhóm, tôi đem chuyện này kể cho Bùi Tinh Lan.

Anh nói: “Vậy phải cảm ơn người ta cho tốt.”

Nhưng không lâu sau, chuyện được bảo lưu nghiên c/ứu sinh của tôi đột nhiên xảy ra vấn đề.

Tôi đi tìm Bùi Tinh Lan.

Anh ngồi sau bàn làm việc, đầu cũng chẳng ngẩng lên: “Suất bảo lưu nghiên c/ứu sinh đã định rồi còn có thể đ/á/nh mất, A Tục, em thật sự không cẩn thận chút nào.”

Tôi nửa tin nửa ngờ.

Sau đó tôi mới biết, nguyên nhân là vì bài đăng mà bạn học kia đăng lên mạng.

Đó là bài đăng nói cậu ta và tôi cùng ăn cơm, ảnh kèm theo là ảnh chụp chung của chúng tôi.

Tôi không biết hai chuyện này có liên quan trực tiếp với nhau hay không.

Danh sách chương

2 chương
2
07/06/2026 22:34
0
1
07/06/2026 22:34
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu