Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Nụ Hôn Thiên Thần
- Chương 16
Lục Thâm cựa quậy tay trong túi quần, suy nghĩ giây lát rồi bước đến ngồi xổm cạnh Tạ Trì.
Tạ Trì gi/ật mình, suýt nữa lại ngã phịch xuống đất.
Nhưng Lục Thâm chỉ lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho cậu:
"Cho cậu, lau đi."
Giọng hắn trầm ấm pha chút khàn khàn, nghe rất dễ chịu.
Tạ Trì đứng gần đến mức có thể thấy rõ một bên tai Lục Thâm đỏ ửng lên.
Cậu ngây người nhìn chiếc khăn tay trắng tinh thêu hình trúc, lòng càng thêm nghẹn ngào.
Bạn học trong lớp gh/ét cay gh/ét đắng cậu, bảo người cậu bốc mùi nghèo khó.
Ban đầu cậu mỗi ngày đều kỳ cọ đến đỏ cả người, nhưng họ vẫn chán gh/ét.
Về sau cậu mới hiểu, không phải do mình hôi hám, mà do họ đã định kiến.
Tạ Trì đón nhận chiếc khăn bằng hai tay như đón nhận mật ngọt từ thần linh.
Cậu nâng niu chiếc khăn, không nỡ dùng nước mắt làm bẩn nó.
"Này, hai em đứng ngoài lớp làm gì thế? Lục Thâm theo tôi vào. Còn em kia... Tạ, Tạ Trì đúng không?"
Hiệu trưởng xuất hiện khiến Tạ Trì gi/ật nảy mình, vội dùng tay áo lau vệt nước mắt.
Nhờ nằm trong top 10 khối, Tạ Trì từng được hiệu trưởng mời ăn cơm động viên.
Bước vào lớp, cậu mới biết Lục Thâm là học sinh chuyển trường giữa kỳ được hiệu trưởng đặc biệt quý mến.
Lớp 12 rồi mà còn chuyển trường, quả là chuyện lạ.
Về sau nghe thiên hạ đồn đại, Tạ Trì mới hay cha Lục Thâm quyên tặng cho trường một tòa nhà.
Chỗ ngồi cạnh Tạ Trì - học sinh xuất sắc nhất lớp - vẫn trống. Thế là hiệu trưởng chỉ định Lục Thâm thành bạn cùng bàn mới của cậu.
Gương mặt non nớt của Tạ Trì ửng hồng vì phấn khích. Cậu khát khao có được một người bạn cùng trang lứa không kh/inh thường mình.
Từ trong cặp sách, cậu lấy ra viên kẹo cứng hình trái cây đã giữ mãi chẳng nỡ ăn.
Lớp giấy bọc lấp lánh dưới ánh đèn như thủy tinh lấp lánh. Cậu thích loại kẹo rẻ tiền này, ngọt lịm tan trên đầu lưỡi.
Những mảnh giấy kẹo chất đống gợi nhớ tuổi thơ đầy màu sắc mà cậu chưa từng có.
Cậu ngập ngừng đưa kẹo cùng chiếc khăn tay cho Lục Thâm: "Cảm ơn... Lục Thâm."
Tạ Trì hiếm khi dám gọi thẳng tên người khác, cậu sợ làm phật ý rồi nhận lại ánh mắt chán gh/ét của người ta.
Hứa Cảnh Châu đằng sau bật cười khẩy:
"Tạ Trì đúng là đồ không biết phân biệt nặng nhẹ. Loại kẹo rẻ tiền này cũng đem tặng à? Bạn mới thèm gì cái thứ rẻ tiền này của mày?"
Hứa Cảnh Châu đương nhiên chẳng thèm.
Hồi lớp 10, Tạ Trì từng như chú cún con dâng lên Hứa Cảnh Châu thứ mình yêu thích nhất. Nhưng cậu ta lại dùng chân dẫm nát, còn buông lời mỉa mai.
Dĩ nhiên không phải trước mặt Tạ Trì.
Khi ấy cậu ta trêu ghẹo cậu như đùa với thú cưng, nhưng lại bị Tạ Trì nghe lén được cuộc trò chuyện trong nhà vệ sinh với đám bạn.
Từ đó, thái độ Tạ Trì thay đổi, Hứa Cảnh Châu cũng không giả vờ nữa.
Tạ Trì bỗng thấy x/ấu hổ, dũng khí vừa dâng lên đã vội tan biến. Cậu định rút tay về thì Lục Thâm liếc Hứa Cảnh Châu một cái, bình thản nhận lấy viên kẹo.
Hắn bỏ ngay vào miệng, khẽ mím môi rồi nở nụ cười kín đáo với Tạ Trì:
"Cảm ơn, rất ngon."
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook