Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Giam Cầm Ngược
- Chương 7
Tôi gọi điện cho thư ký của Hạ Úc Xuyên, nói rằng anh trai tôi vài ngày nay làm việc tại nhà, một số việc tạm thời để phó tổng phụ trách.
Rồi nói lời chia tay với Mạnh Thiên Thụy, c/ắt đ/ứt liên lạc.
Mỗi ngày, tôi chỉ ở nhà chơi trò gia đình với Hạ Úc Xuyên.
Phần lớn là tôi nói.
Tôi kể cho anh nghe chuyện thuở nhỏ của chúng tôi, những ký ức phủ bụi lâu ngày lại được lật mở.
Một số cảm xúc đã nhạt nhòa.
Kể xong, tôi lại bắt anh làm tình.
Muốn ch/ôn anh vĩnh viễn trong cơ thể mình, để anh không bao giờ rời xa tôi được nữa.
Tôi hỏi anh: "Anh có tin luân hồi chuyển kiếp không? Kiếp trước anh đoản mệnh, vài năm sau em cũng ch*t theo."
"Tỉnh dậy em đã trở về hiện tại, tất cả như một giấc mộng, có lẽ oán niệm của em quá sâu nặng nên trời cao cho em trở lại lần nữa."
Hạ Úc Xuyên nhìn tôi chằm chằm, gương mặt vô h/ồn. Khó đoán anh có tin hay không.
Anh hỏi: "Sao em lại ch*t?"
Tôi gi/ật mình, không ngờ trong câu chuyện ấy, điều anh quan tâm lại là vấn đề này.
"Vì anh không còn nữa, không ai bảo vệ em nữa."
Hạ Úc Xuyên nhíu mày: "Không thể nào."
Đúng là không thể nào.
Trước khi ch*t, anh còn kịp lập di chúc, lo liệu đủ đường cho tôi.
Tim tôi thắt lại, cổ họng nghẹn ứ, mắt đỏ hoe.
Tôi cười nhạo anh: "Anh thật sự tin chuyện tiền kiếp sao? Em đùa đấy."
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi đối diện với ánh mắt ấy.
Rốt cuộc anh quay đi.
"Ừ."
Từ một chữ ấy, tôi như cảm nhận được anh thở phào nhẹ nhõm.
Tôi say mê mọi thứ có thể lưu lại dấu vết trên người Hạ Úc Xuyên.
Xong xuôi, cả hai đều thở gấp, trên người anh có chi chít vết tích mơ hồ.
Tay tôi lần theo vết khắc tên mình trên ng/ực anh - nơi tôi dùng d/ao khắc lên.
Trên đùi tôi cũng có một vết tương tự.
Rất ngây ngô. Nhưng tôirất vui.
Tôi vuốt ve cái tên đang rỉ m/áu, tự thì thầm:
"Tốt quá, trên người anh có dấu vết của em, em cũng có dấu vết của anh. Anh đừng hòng bỏ rơi em."
Hạ Úc Xuyên đeo c/òng sắt ở cổ tay, thân thể đầy vết tích m/ập mờ, ánh mắt phức tạp, thoáng chút bất lực.
Nhưng nhiều hơn cả là sự xót thương.
"Em bị bệ/nh rồi, anh không đi, không rời xa em. Em ngoan ngoãn đi gặp bác sĩ tâm lý nhé?"
Anh không hiểu hết những lời tôi nói, nhưng trái tim anh cảm nhận được.
Tôi lắc đầu: "Không, em không giữ anh lại, anh sẽ chạy mất."
Hạ Úc Xuyên cúi mắt thì thầm: "Em cởi trói cho anh, anh không đi. Anh rất lo cho em."
"Không thể nào, anh đừng hòng!"
Chương 12
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 30: Phong toả khu vực
Bình luận
Bình luận Facebook