TA GIẾT SẠCH NHÀ TRA NAM SAU KHI THẮNG TRẬN KHẢI HOÀN

Chẳng hạn như đổi tên Võ Đại Tướng Quân phủ, tòa phủ đệ xa hoa bậc nhất kinh thành, thành Thẩm phủ. Đưa toàn bộ người nhà họ Thẩm về Thẩm phủ để phụng dưỡng.

Lại còn giao vạn quán gia tài cho bà bà (mẹ chồng) quản lý, và còn vì Thẩm Dật mà đ/á/nh đ/ập vô số quan viên triều đình. Từ vương thân quốc thích, cho đến quan nhỏ cửu phẩm. Những chuyện như thế này nhiều không kể xiết.

M/a ma đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: "Đại tướng quân, lão nô có thể ch*t, nhưng xin Người hãy mau đến Trung Nghĩa Hầu phủ, nếu chậm trễ thêm nữa, e là người sẽ không còn kịp gặp mặt cô nương lần cuối!"

Trong mắt m/a ma, ta nhìn thấy sự van nài, nàng cũng sợ ta bị tình yêu làm cho mụ mị, nghe lời Thẩm Dật mà không màng đến nữ nhi.

"Dẫn đường! Võ Gia quân nghe lệnh, cùng bản tướng tiến thẳng tới Trung Nghĩa Hầu phủ! Kẻ nào dám cản trở, bất luận là ai, đều cho ta c.h.é.m c.h.ế.t bằng ki/ếm!" Ta xốc m/a ma lên ngựa chiến, Thẩm Dật mặt mày tím tái, đứng chắn trước đầu ngựa ta.

"Võ Thanh Thu! Nàng thật sự muốn trở mặt với ta..."

Ta một cước đạp thẳng vào mặt Thẩm Dật, đ/á hắn ngã lăn ra đất: "Nếu Chiêu Chiêu có bất kỳ chuyện gì, ta sẽ bắt tất cả các người ch/ôn cùng con bé!"

Nói rồi ta quất roj ngựa xông thẳng vào thành, sau lưng là vô số tướng sĩ, khí thế như thể sắp công phá thành.

Dưới sự dẫn đường của m/a ma, ta tìm thấy Trung Nghĩa Hầu phủ.

Tiểu đồng gác cửa lúc đầu nhìn thấy m/a ma thì lộ vẻ chế giễu.

"Lão tiện tỳ, lại đi c/ầu x/in nhà họ Thẩm rồi à? Để ta nói cho ngươi biết, nhà họ Thẩm sẽ không quản cô nương nhà ngươi đâu! Dù sao, chính nhà họ Thẩm đã đưa cô nương nhà ngươi lên giường lão Hầu gia nhà ta mà..."

Ta lập tức khí huyết sục sôi, đúng lúc này Võ Gia quân phía sau cũng đã đuổi kịp.

Lúc này tiểu đồng mới nhìn thấy ta. Vừa định mở lời. Ta vươn một cước đạp hắn ngã nhào xuống đất, rồi quay ra sau lưng ra lệnh: "Xông lên cho ta!"

Đường đi không một chút trở ngại, ta đến được sân viện của nữ nhi.

Đó là một căn viện hoang tàn đến không thể hoang tàn hơn.

Ta đẩy cánh cửa mục nát lung lay, một mùi hôi thối bốc ra từ bên trong.

Trên một chiếc giường ván gỗ, một thiếu nữ áo quần tả tơi, khắp mình đầy vết thương, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Nếu không nhờ lồng n.g.ự.c còn phập phồng, trông chẳng khác gì một x/á/c ch*t.

Ta chỉ liếc một cái đã nhận ra đó chính là Chiêu Chiêu của ta.

"Chiêu Chiêu… Chiêu Chiêu!" Toàn thân ta r/un r/ẩy bước tới, môi ta run lên bần bật, hai bàn tay r/un r/ẩy đến mức ngay cả thanh trường ki/ếm đang cầm cũng suýt không giữ nổi.

4.

M/a ma nức nở nằm rạp trước giường: "Cô nương... Đại tướng quân đã về rồi... Người đến để đón cô nương về nhà..."

Chiêu Chiêu không có một chút động tĩnh, vẫn nằm bất động, đôi mắt vô h/ồn nhìn trần nhà.

Trái tim ta lúc này như bị bóp nghẹt, bị gi/ật mạnh, giằng x/é ra từng mảnh.

"Phụt..." Một ngụm m.á.u tươi từ miệng ta phun ra, các tướng sĩ bên ngoài đều lo lắng kêu lên.

"Đại tướng quân!"

"Đại tướng quân..."

Ta vung tay, tất cả âm thanh đều im bặt.

Ta tiến lên quỳ trước giường, đưa tay ra định vuốt ve gò má g/ầy trơ xươ/ng của Chiêu Chiêu. Tay ta còn chưa chạm tới, người trên giường rốt cuộc cũng có chút phản ứng. Con bé khẽ co rúm lại, miệng cất tiếng gọi khản đặc, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy: "Đừng chạm vào ta… Đừng chạm vào ta..."

Trong chớp mắt, khí huyết của ta lại sục sôi, nơi cổ họng tanh ngọt.

Lúc này, một giọng nói già nua vang lên trong sân: "Kẻ nào to gan dám xông vào Trung Nghĩa Hầu phủ của ta!"

Chiêu Chiêu nghe thấy giọng nói này, thân thể rõ ràng r/un r/ẩy dữ dội hơn. Miệng con bé không ngừng kêu: "Đừng chạm vào ta… C/ứu ta với… Nương... nương... c/ứu Chiêu Chiêu..."

Ta muốn ôm lấy con bé, nhưng con bé lại sợ hãi hơn, thân thể không ngừng co rúm lại. Đôi mắt trống rỗng bắt đầu không ngừng tuôn lệ.

Hơi thở ta nghẹn lại, lòng muốn g.i.ế.c người lúc này đã lên đến đỉnh điểm.

Đáng ch*t! Tất cả bọn chúng đều đáng ch*t!

Giọng nói trong sân vẫn còn đang gào thét, ta quay sang nói với m/a ma: "Mặc y phục tử tế cho Chiêu Chiêu, ta đi diệt Trung Nghĩa Hầu phủ đây!"

Ta nhấc thanh trường ki/ếm lên, liếc mắt một cái đã thấy một lão già tóc bạc, vẻ mặt vô cùng bỉ ổi đang đứng trong sân gào thét.

Bên cạnh lão ta là vài thiếu nữ mặc y phục mỏng manh, lúc này bàn tay lão s/úc si/nh đang th/ô b/ạo sờ soạng trên người họ.

Trong mắt các thiếu nữ cũng có sự trống rỗng và tuyệt vọng tột cùng, giống hệt Chiêu Chiêu. Nhìn cảnh tượng này, ta nghĩ đến Chiêu Chiêu của ta, liệu con bé cũng bị đối xử như vậy?

"Ngươi là ai, to gan dám mang binh xông vào Trung Nghĩa Hầu phủ của ta, ngươi có biết bản Hầu là ai không?"

Ta không cần biết hắn là ai, hôm nay lão ta phải ch*t!

Thanh trường ki/ếm trong tay ta trực tiếp đ.â.m xuyên tim lão s/úc si/nh.

Lão ta dường như không dám tin ta lại dám g.i.ế.c hắn. M/áu tươi trào ra từ khóe miệng, lão ta không cam lòng gào lên: "Ta là ông ngoại của đương triều Thái tử phi… Là nhạc phụ của Thẩm thừa tướng… Ngươi dám g.i.ế.c ta... dám gi*t..."

Ông ngoại của Thái tử phi! Nhạc phụ của Thẩm Dật!

Ta ngay lập tức hiểu ra thái độ của Thẩm Dật và Thái tử ở ngoài cổng thành.

Ta rút trường ki/ếm ra, đ.â.m vô số nhát nữa vào lão s/úc si/nh, trực tiếp đ.â.m thủng lão ta. Nhát ki/ếm cuối cùng, ta c.h.é.m bay đầu lão ta. "Cho cái thứ đó vào bao, xách về Thẩm phủ!"

Ngoại trừ mấy thiếu nữ kia, ta đã nhuộm m.á.u cả Trung Nghĩa Hầu phủ. M/áu từ trong phủ tràn ra, chảy lênh láng cả con đường.

Danh sách chương

4 chương
14/04/2026 15:19
0
14/04/2026 15:19
0
14/04/2026 15:19
0
14/04/2026 15:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu