BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

1

11/07/2026 00:50

Tôi là một beta không có tin tức tố, nhưng thể chất còn mạnh hơn phần lớn alpha.

Văn Từ là alpha cấp S từng tung hoành tiền tuyến, chỉ vì tay phải bị thương mà buộc phải rời chiến trường.

Tôi có đôi tay anh cần.

Anh có thứ tôi thiếu.

Vậy nên tôi nói:

“Anh làm tuyến thể của tôi.”

“Tôi làm đôi tay của anh.”

Từ đó, chúng tôi cùng điều khiển một cỗ cơ giáp, cùng trở lại chiến trường, cũng dần trở thành người duy nhất mà đối phương không thể thay thế.

Chỉ là không ai biết, beta trông còn giống alpha hơn cả alpha như tôi lại đặc biệt thích ôm người, dễ tủi thân và mau nước mắt trước mặt một người.

Càng không ai ngờ, vị alpha cấp S lạnh lùng kia có một ngày sẽ mang th/ai con của tôi.

Bác sĩ nói anh mang th/ai sáu tuần.

Còn tôi quỳ xuống trước mặt anh, ôm lấy eo người ta, khóc đến không nói nên lời.

Văn Từ im lặng rất lâu rồi hỏi:

“Người mang th/ai là tôi, cậu khóc cái gì?”

Tôi là beta. Năm hai mươi hai tuổi, tôi lấy thành tích đứng đầu toàn khoa để bước vào Bộ Chỉ huy Chiến đấu của Quân bộ, trở thành thực tập sinh trẻ nhất trong nhóm được tuyển năm ấy. Ngày đầu tiên báo danh, người phụ trách dẫn năm chúng tôi vào phòng họp, dặn dò một hồi lâu rồi lùi sang bên, nhường vị trí chính giữa cho người đàn ông đang ngồi cạnh cửa sổ.

Anh mặc quân phục màu đen, cổ áo cài kín, trên vai là quân hàm Thượng tá, ánh sáng ngoài cửa kính hắt nghiêng qua gương mặt khiến đường nét vốn đã lạnh càng thêm sắc. Chỉ cần ngồi yên ở đó, anh cũng đủ khiến cả căn phòng im xuống. Tôi nhìn anh hơi lâu, không phải vì quân hàm hay danh tiếng, chủ yếu là vì đẹp.

Tôi thích người đẹp, chuyện này không có gì đáng x/ấu hổ. Chỉ có điều gu của tôi hơi cụ thể: lạnh lùng một chút, khó gần một chút, tốt nhất là kiểu bình thường không ai dám chạm vào, đến khi bị ép tới đường cùng mới chịu đỏ mắt. Người trước mặt gần như khớp hết.

“Trên đây là toàn bộ nội dung cần nói hôm nay.” Giọng anh không lớn nhưng rất rõ, vừa đủ để c/ắt đ/ứt toàn bộ suy nghĩ không đứng đắn trong đầu tôi.

“Năm người các cậu đều là học viên xuất sắc nhất khóa này, đã vào Quân bộ thì đừng làm mất mặt chuyên ngành của mình.”

“Rõ!” Tôi đáp cùng những người khác.

Lúc ấy anh nhìn sang. Tôi không né. Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau giữa căn phòng yên tĩnh, tôi thậm chí còn hơi nâng cằm, coi như chủ động chào hỏi. Mắt anh rất đẹp. Không dịu dàng, cũng chẳng có ý cười, nhưng nhìn lâu sẽ khiến người ta vô thức muốn tiến thêm một bước. Anh giữ ánh mắt trên mặt tôi vài giây rồi nói: “Hai thực tập sinh của khoa Chiến đấu và khoa Chỉ huy Chiến đấu đi theo tôi. Tôi sắp xếp nhiệm vụ trước. Ngày kia xuất phát tới chiến trường mô phỏng.”

Tôi và một người khác đứng dậy. Tới Trung tâm Chỉ huy, anh kéo ghế ngồi xuống, bảo chúng tôi ngồi đối diện. Lần này ánh mắt lại rơi lên tôi.

“Khoa Chiến đấu, Tề Dư đúng không?” Tôi im lặng.

Anh tiếp tục: “Cậu sẽ theo tôi ra chiến trường, chuẩn bị tinh thần trực tiếp tham gia chiến đấu. Số lượng mục tiêu bị hạ trong lần đầu thực chiến sẽ được thống kê riêng, nhưng cũng không cần quá lo, tôi sẽ bảo đảm an toàn trong phạm vi có thể. Đây là thử luyện, tôi muốn nhìn thấy bản lĩnh thật của cậu.” Người ngồi cạnh tôi hơi chần chừ rồi lên tiếng: “Rõ, Thượng tá.”

Người đàn ông trước mặt khựng lại. Anh quay sang.

“Cậu là Tề Dư?” Tôi cong khóe môi, cố nhịn không cười thành tiếng.

Tề Dư gãi đầu: “Vâng.” Văn Từ cầm bảng thông tin lên xem một lúc, sau đó hiếm hoi lộ vẻ lúng túng.

“Xin lỗi. Chứng m/ù mặt của tôi khá nghiêm trọng.” Tề Dư lập tức xua tay: “Không sao, thật sự không sao ạ.”

Anh nhìn tôi. Tôi cười: “Tôi thường xuyên bị nhận nhầm thành người của khoa Chiến đấu.” Điều này không phải lời khách sáo. Tôi cao hơn Tề Dư gần nửa cái đầu, vai rộng, cơ bắp rõ, thể chất mạnh hơn phần lớn alpha cùng tuổi. Từ nhỏ tôi đã tự ép mình huấn luyện, sau khi vào Liên minh Beta thì cường độ càng tăng gấp đôi, lâu dần trông tôi chẳng giống người ngồi trong phòng chỉ huy cho lắm.

“Được.” Văn Từ đặt bảng xuống. “Chiều nay sẽ có người hướng dẫn chuẩn bị trước khi ra chiến trường. Có vấn đề gì thì liên lạc với tôi.”

“Rõ.” Lúc rời đi, tôi quay đầu nhìn anh một lần.

Gần như cùng lúc, anh ngẩng lên. Tôi không biết đó là trùng hợp hay vì anh cảm nhận được ánh mắt của tôi, nhưng tôi vẫn nhìn thêm hai giây rồi mới quay người. Tôi rất thích Văn Từ. Nếu sau này có cơ hội trói hai tay anh lại, để anh không thể tự tiêm th/uốc trong kỳ nh.ạy cả.m mà phải dựa vào tôi, có lẽ sẽ càng thích hơn.

Tối hôm ấy, tôi báo cáo tình hình với Liên minh Beta. Người phụ trách của chúng tôi là Thượng tá Lận, cũng là người đã nhặt tôi về năm mười bốn tuổi, khi tôi vừa trải qua lần phân hóa thất bại đến mức muốn tự kết thúc cuộc đời. Ông nghe xong chỉ nói: “Văn Từ là đối tượng học tập rất tốt. Những người từng theo cậu ấy đều trưởng thành nhanh. Cậu nhớ học từ cậu ấy nhiều một chút.”

Tôi bắt được mấy chữ cuối. Học từ anh ấy. Học… trên người anh ấy sao? Tôi ngồi im vài giây rồi tự tắt quang n/ão. Nếu để Thượng tá Lận biết tôi vừa nghe một câu đứng đắn mà có thể nghĩ sang hướng này, có lẽ ông sẽ yêu cầu tôi kiểm tra tâm lý lại. Tôi xuống lầu, đi thẳng tới phòng huấn luyện. Vừa bước vào đã gặp Tề Dư.

Cậu ta thấy tôi liền sáng mắt, chạy tới vỗ cánh tay tôi: “Anh em, tôi thật sự không ngờ cậu không học khoa Chiến đấu. Nhìn cả người cậu thế này mà vào Chỉ huy, phí quá. Hay đá/nh với tôi vài chiêu?” Tôi lắc đầu: “Không đá/nh.”

“Vài chiêu thôi.” “Không.” “Tôi đứng đầu khoa Chiến đấu.” “Biết.” “Tôi ngứa tay.”

“Nhịn.” Tề Dư bĩu môi, nhìn tôi rất chân thành: “Cậu không đồng ý thì tôi khóc.”

Tôi nhìn cậu ta. Cậu ta cũng nhìn tôi. Ba giây sau, tôi tháo đồng hồ đặt sang bên.

“Được.” Hai phút sau, Tề Dư nằm dưới đất nhìn trần nhà.

Tôi dùng mũi giày chạm vào chân cậu ta: “Dậy.” Cậu ta ngồi bật dậy, vẻ mặt giống như vừa bị thế giới phản bội.

“Cậu mạnh thế này mà không vào khoa Chiến đấu?” “Tôi là beta.” Tề Dư im bặt. Mấy giây sau, cậu ta trợn mắt: “Cậu là beta?”

Danh sách chương

1 chương
1
11/07/2026 00:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu