Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhà của ông Trần Đại Sơn cũng là một căn hầm, chỉ rộng khoảng 4 mét vuông. Gần tường là một chiếc giường tồi tàn, một cô bé còn nhỏ hơn cả Thẩm Linh đang ngồi yên lặng thẫn thờ. Cô bé trông chỉ khoảng hai, ba tuổi, g/ầy gò, phản ứng chậm chạp, nhưng đôi mắt lại tròn sáng như của em gái tôi.
Tôi bất giác lại nhớ đến Thẩm Linh, không biết em theo quân đội có được ăn uống tử tế không.
Thấy tôi thực sự muốn m/ua đồ của mình, ông Trần Đại Sơn vui mừng khôn xiết. Ông vỗ vỗ bụi trên cuối giường, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Tôi nhận lấy tấm vải đỏ từ tay ông, rồi lấy ra ba thùng mì tôm từ không gian của mình. Sau đó là năm bao gạo, hai bao bột mì, ba thùng nước khoáng, mười hộp sữa bột dinh dưỡng, hai gói xúc xích… Cuối cùng, tôi còn chuyển vào thẻ điểm của ông ấy 200 điểm cuối cùng của tôi.
Kể từ ngày tận thế, ông Trần Đại Sơn chưa bao giờ thấy nhiều đồ như vậy, ông ấy kinh ngạc tột độ. Một điểm có thể m/ua ba cái bánh bao, 200 điểm là 600 cái bánh bao, cộng thêm gạo, mì tôm, bột mì… Chừng đó đồ nếu tiết kiệm, đủ cho hai ông cháu ăn cả năm trời, thỉnh thoảng còn có thể ăn ngon.
Ông ấy trợn tròn mắt, đôi bàn tay g/ầy guộc r/un r/ẩy, không tin nổi nhìn tôi: “Cô… Cô ơi, tất cả những thứ này đều cho tôi ư?”
“Vâng, đồ của ông đáng giá số tiền đó.” Chỉ riêng mặt ngọc kia thôi đã là một món đồ vô giá.
Nhưng đạo lý "phu vô tội, hoài bích có tội" (người không có tội, mang ngọc quý mới là có tội) muôn đời không đổi, tôi vẫn không định nói cho ông ấy sự thật. Đưa quá nhiều vật chất cho ông ấy cùng một lúc cũng không an toàn, một ông già không có sức tự vệ dễ bị nhắm đến.
Sau này, tôi sẽ tìm cách tiếp tế thêm cho hai ông cháu, bằng không tôi m/ua món đồ gia bảo của người khác với giá rẻ như vậy rồi giữ trong lòng cũng không yên.
Ông Trần Đại Sơn hít sâu mấy hơi, rồi quỳ sụp xuống: “Cảm ơn ân nhân, cảm ơn ân nhân!”
Thấy ông lão mắt đỏ hoe thực sự muốn dập đầu, tôi cũng vội vàng quỳ xuống đỡ ông dậy. An ủi ông lão vài câu, nhét vào tay đứa cháu gái một gói kẹo rồi tôi vội vã bỏ chạy, sợ ông ấy lại đuổi theo dập đầu cảm ơn.
12.
Tôi không ngờ rằng khi quay lại chợ giao dịch, tôi lại gặp Lâm Tuyết.
Cô ta mặc bộ đồ nghiên c/ứu, vội vã chạy đến, mái tóc mềm mại, mượt mà ướt đẫm mồ hôi, dính ch/ặt vào vầng trán trắng trẻo. Có thể thấy cô ta thực sự rất lo lắng, vội vàng túm lấy những người b/án hàng gần đó để hỏi.
Tôi nấp sau một tòa nhà khuất, lặng lẽ quan sát từng hành động của cô ta.
“Xin chào, anh có thấy một ông lão tên là Trần Đại Sơn không? Ông ấy b/án một mặt ngọc, một mặt ngọc màu trắng, ở ngay đây. Nếu anh thấy ông ấy, làm ơn liên lạc với tôi nhé, chuyện này thực sự rất quan trọng với tôi!”
Sau khi hỏi một hồi mà không có kết quả, Lâm Tuyết không kìm được khụt khịt mũi, hàng mi cụp xuống, khí chất trở nên ủ rũ. Cuối cùng, cô ta đơn giản ngồi xổm ngay tại vị trí ban đầu của ông Trần Đại Sơn, kiên nhẫn chờ đợi.
Nhìn thấy cảnh này, tôi không khỏi cau mày.
Theo lý mà nói, kiếp trước Lâm Tuyết chỉ vô tình m/ua được mặt ngọc khi đang lang thang. Kiếp này, cô ta không thể nào biết được những thông tin này.
Tôi kéo chiếc mũ xuống, che kín mình hơn, và khi đi ngang qua cô ta, tôi nghe thấy cô ta lẩm bẩm một mình.
“Lẽ nào giấc mơ đó là giả? Rõ ràng mình đã mơ thấy mình m/ua một mặt ngọc không gian ở đây, sao lại…” Lâm Tuyết chớp chớp mắt, nghiêng đầu, vẻ mặt hơi mơ hồ và bối rối.
Nghe cô ta nói vậy, tôi mới yên tâm, bước nhanh ra khỏi chợ và trở về tầng hầm.
May quá, suýt chút nữa tôi đã nghĩ cô ta cũng trùng sinh…
13.
Trở về tầng hầm, tôi nâng niu mặt ngọc trắng có vẻ bình thường ấy trong lòng bàn tay.
Bối cảnh dị năng trong cuốn tiểu thuyết này có một chút khác thường.
Sau khi tận thế bùng n/ổ, hầu hết mọi người đều bị virus lây nhiễm và trở thành xá* sống mất trí. Một số ít người lại được hưởng lợi từ tai họa, phá vỡ xiềng xích và mở khóa gen, thành công tiến hóa các loại dị năng.
Dị năng không phân cấp, tất cả phụ thuộc vào tố chất và cách sử dụng của mỗi người. Và tôi có, chính là dị năng Không gian.
Một khả năng không có sức tấn công, chẳng đáng giá nhưng cũng không thể vứt bỏ.
Trong giai đoạn đầu của tận thế, tôi có thể dựa vào dị năng Không gian để tham gia vào các đội đi tìm ki/ếm nhu yếu phẩm ở bên ngoài, khá được trọng dụng. Nhưng đến giai đoạn giữa và cuối, sau khi căn cứ phát triển xe tải hạng nặng, những người có dị năng này lại trở thành thứ bỏ đi bị ghẻ lạnh.
Chính vì là thứ bỏ đi, nên kiếp trước Lâm Tuyết và Kỳ Lẫm mới có thể đường hoàng giẫm đạp tôi dưới chân.
Tuy nhiên, sau khi tái sinh, tôi lại nhớ đến một lời đồn được lan truyền trong giới Dị năng giả vào cuối ngày tận thế – dị năng có thể nuốt chửng để tiến hóa.
Nuốt chửng cái gì? Dị năng sẽ tiến hóa thành cái gì? Không ai biết, cũng chưa có ai từng thấy, lâu dần cũng chẳng ai quan tâm nữa. Nhưng tôi biết lời đồn này là thật.
Bởi vì tôi đã từng thấy người có tiến hóa dị năng, và cũng tình cờ c.h.ế.t dưới tay hắn.
Kỳ Lẫm ban đầu có dị năng hệ Lôi, nhưng sau đó lại tiến hóa thành Lôi Hỏa.
Không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với hắn, hắn đã nuốt chửng thứ gì.
Nhưng tôi từng cùng đội làm nhiệm vụ ở thành phố H, và đã phát hiện một quả cầu lửa Thiên thạch có ánh sáng điện. Viên Thiên thạch đó đã được chúng tôi mang về nộp cho căn cứ, rồi biến mất không còn dấu vết.
Là một trong số ít những người biết chuyện, tôi đoán Kỳ Lẫm đã nuốt chửng nó và từ đó có được khả năng tiến hóa. Vậy suy ra, nếu tôi nuốt chửng mặt ngọc có thuộc tính không gian, tôi cũng có thể tiến hóa?
Giờ đây, điều tôi cần lo lắng là suối nước thiêng trong mặt ngọc có biến mất hay không.
Tôi dùng chiếc giường duy nhất trong tầng hầm để chặn cửa, rồi cuộn tròn trong góc tường. Căn phòng nhỏ tỏa ra một chút ẩm ướt, mùi bụi bặm nồng nặc xộc vào mũi.
Sau một lúc do dự, tôi vẫn nắm ch/ặt mặt ngọc và từ từ nhắm mắt lại.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook