Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Chim trong lồng
- Chương 1
10 tháng 6 năm 2025.
Trước mặt vị cảnh sát Lý phụ trách vụ án, tôi cúi đầu, nước mắt trào ra.
Lúc này tôi vẫn chưa gượng dậy được sau cú sốc mất đi cả bố lẫn mẹ, càng không muốn nhắc lại chuyện mà cả đời này tôi chẳng bao giờ muốn nghĩ tới nữa.
Nhưng anh ta nhìn tôi một cách sốt ruột, như có cả đống nghi vấn chờ tôi giải đáp.
Anh nói: "Cậu có biết từ khi em gái cậu mất tích, bố mẹ cậu suốt mấy năm nay luôn uống th/uốc chống trầm cảm không?"
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu: "Cái này... làm sao có thể..."
Anh ta tiếp tục: "Năm nay tình trạng bố cậu x/ấu đi, vì thế mất việc, tháng trước đã nhảy lầu ở cơ quan. Còn mẹ cậu ba ngày trước đã dùng d/ao rạ/ch cổ tay trên giường ngủ."
"Cả hai đều có đặc điểm t/ự s*t do trầm cảm lâu năm, hiện trường cũng loại trừ khả năng bị s/át h/ại."
Tôi đ/au đớn ôm mặt: "Tôi thật sự không hề biết lý do họ t/ự s*t. Tôi vừa thi đại học xong, trước giờ toàn ở trường, chỉ nghe nói bố tôi bị đuổi việc thôi..."
"Đúng vậy, nhưng..." Giọng anh ta đột ngột chuyển hướng: "Trong một gia đình, chỉ cần một người bị trầm cảm thôi cũng đủ khiến cả nhà chìm trong u ám."
"Mà cậu lớn lên trong môi trường cả bố lẫn mẹ đều mắc bệ/nh trầm cảm, thật sự không phát hiện ra điều gì sao?"
"Vâng, họ đối xử với tôi rất tốt, tôi chưa từng thấy dấu hiệu gì lạ."
"Được rồi, tạm gác chuyện này. Hiện tại tôi cho rằng nguyên nhân t/ự s*t của bố mẹ cậu chính là vụ em gái cậu mất tích 13 năm trước."
"Nhưng đây cũng là điểm khiến tôi thấy kỳ lạ nhất -"
"Thứ nhất, những năm qua bố mẹ cậu nhớ em gái đến mức trầm cảm, vậy tại sao không hề đi tìm?"
"Tôi đã tra rồi, năm đó ngay cả thông báo lập án cũng không có, điều này chứng tỏ lúc mất tích bố mẹ cậu đều không báo cảnh sát."
"Thứ hai, em gái cậu đã mất tích 13 năm rồi, thời gian càng lâu, người ta càng dễ buông bỏ, vậy tại sao họ lại chọn t/ự s*t vào lúc này?"
"Có lẽ... họ t/ự s*t không phải vì em gái tôi? Mấy năm nay kinh tế gia đình tôi luôn khó khăn, áp lực của họ cũng rất lớn..." Tôi hỏi.
"Không. Lý do tôi khẳng định chuyện này liên quan đến 13 năm trước, một mặt là do hồ sơ khám chữa bệ/nh của bố mẹ cậu, mặt khác là vì khi t/ự s*t, mẹ cậu đang ôm khư khư thứ này."
Anh ta lấy từ dưới bàn ra, tôi trợn mắt nhìn.
Đó là chiếc bát trẻ em màu xanh nước biển bằng thép không gỉ, dưới đáy thủng một lỗ.
Tôi nhớ rõ, đây là chiếc bát em gái tôi thường dùng để ăn cơm ngày xưa.
"Nó cùng biến mất với em gái tôi năm đó, sao bây giờ lại...!"
Cảnh sát Lý nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng:
"Nghe tôi nói này, hai mạng người, dù là t/ự s*t chúng tôi cũng phải làm rõ nguyên nhân."
"Người ta mắc trầm cảm, có thể do nội nhân, cũng có thể do ngoại nhân."
"Nếu bố mẹ cậu vì quá thương nhớ mà sinh bệ/nh, đó là nội nhân."
"Nhưng liệu có khả năng nào họ đã phải chịu đựng một loại áp lực từ bên ngoài trong suốt thời gian dài không?"
"Liệu có khả năng... em gái cậu vẫn còn sống?"
Chương 15
Chương 5
Ngoại truyện
Chương 6
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook