Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Thiếu Gia Và Chó
- Chương 5
Tiêu Lạc Sinh sải bước đi về phía này, Lâm Vũ như cô vợ nhỏ lẽo đẽo theo sau, níu lấy cậu ta bảo cậu ta bình tĩnh lại. Vừa đến trước mặt, Tiêu Lạc Sinh đã lớn tiếng quát: "Vân Niệm Xuyên, cậu ở đây làm gì với hắn?"
Giọng nói lớn đến mức cả nhà ăn đều nhìn về phía này.
Các dòng bình luận cũng im lặng trong chốc lát.
[Mặc dù tôi rất thích tình yêu của thụ bảo và công, nhưng ở nơi công cộng mà lớn tiếng như vậy thật sự rất mất mặt luôn á.]
[Hơn nữa... đối tượng chính thức của cậu không phải là thụ bảo đang đứng sau lưng sao? Nam phụ nắm tay ai thì liên quan gì đến cậu? Cậu có cân nhắc cảm nghĩ của thụ bảo phía sau không?]
[Tiểu Vũ đỏ hoe mắt rồi kìa, cậu ta hơi đâu mà đi bận tâm nam phụ ở bên ai chứ? Chuyện này tôi thực sự không hiểu nổi.]
[Có gì mà khó hiểu, chính là kiểu "đứng núi này trông núi nọ" thôi, dù sao quan điểm đạo đức của cặp nhân vật chính cũng chỉ đến thế mà thôi.]
[Nói thật nhé, tôi đến đây là để xem chút cảnh nóng, hai người cứ yêu đương tử tế đi, cho tôi xem chút gì đó bổ mắt có được không?]
[Đẩy thuyền được rồi, nhưng tôi lại đẩy thuyền nam phụ và phản diện, mọi người không thấy ánh mắt phản diện nhìn nam phụ rất tình tứ sao?]
Phản diện?
Tôi đột ngột quay đầu nhìn Quý Xuyên, cậu ta cũng đang nhìn tôi.
Tôi bỗng mỉm cười.
Nam phụ đ/ộc á/c và phản diện mới là cùng một phe, không phải sao?
Không đợi Tiêu Lạc Sinh như con chó đi/ên tiếp tục truy vấn, tôi tiến lên t/át thẳng vào mặt cậu ta một cái đ/au điếng.
Chát!
Thế giới trong khoảnh khắc này trở nên tĩnh lặng.
"Bình tĩnh chưa?"
Tôi lạnh lùng hỏi cậu ta, cậu ta mím ch/ặt môi, trông có vẻ đã lấy lại được bình tĩnh.
Lâm Vũ lập tức tiến lên chắn trước mặt cậu ta, đanh giọng chất vấn tôi: "Tại sao cậu lại đá/nh người?"
"đá/nh hắn thì không được, còn đá/nh cậu thì được à?"
Lâm Vũ sợ hãi co rúm lại, nhưng vẫn cố đứng chắn trước mặt Tiêu Lạc Sinh.
Cuối cùng, chính Tiêu Lạc Sinh lại đẩy cậu ta sang một bên, đỏ hoe mắt đi đến trước mặt tôi.
Bộ dạng như thể vừa chịu đả kích lớn, trái tim tan nát sắp ch*t đến nơi.
"Niệm Xuyên, sao cậu lại để hắn chạm vào người? Chẳng phải cậu mắc b/ệnh sạch sẽ, không thích người khác chạm vào mình sao? Vậy mà cậu lại để hắn..."
Là thiếu gia mà, tự nhiên là phải có vài cái tật kỳ quặc trên người rồi.
B/ệnh sạch sẽ của tôi cũng không quá nặng, cùng lắm là không chấp nhận được sự đụng chạm bất ngờ của người khác.
Tiêu Lạc Sinh ở nhà tôi ba năm, cũng phải đến năm nay tôi mới dần chấp nhận việc cậu ta chạm vào người mình.
Rõ ràng là cậu ta phá vỡ quy tắc trước, để Lâm Vũ ngồi vào vị trí của tôi, bây giờ tôi bị Quý Xuyên chạm vào một cái, lại làm như thể tôi đã làm chuyện gì có lỗi với cậu ta vậy.
Nực cười.
Từ lúc tôi đá/nh người, Quý Xuyên vẫn luôn không ngẩng đầu, ánh mắt dán ch/ặt vào lòng bàn tay hơi ửng đỏ vì dùng lực của tôi.
Cậu ta đây là... đang xót cho tôi sao?
Nhưng giây tiếp theo, cậu ta lại nuốt nước bọt.
Tôi tức đến mức muốn giơ tay đá/nh cho cậu ta một cái, nhưng lại bị cậu ta nắm ch/ặt lấy.
"Đừng đá/nh, đỏ hết cả rồi."
Trong khoảnh khắc, Tiêu Lạc Sinh tức đến đỏ cả mắt.
"Cậu nhìn xem, cậu còn để hắn chạm vào!"
Trò hề ở nhà ăn hôm đó, chưa đầy 15 phút đã lan truyền khắp trường.
Mở diễn đàn trường ra, lời lẽ còn khó nghe hơn trên bình luận nhiều.
[Chuyện gì vậy? Nghe nói hôm nay ở nhà ăn có kịch hay?]
[Không may là tôi có mặt tại hiện trường, phải nói là kí/ch th/ích cực kỳ!]
[Kể đi! Mau kể cho chúng tôi cười ké với nào.]
[Chuyện này không thể cười tùy tiện được, liên quan đến "thần tài" của Đại học A chúng ta đấy, nếu chọc gi/ận cậu ấy thì học kỳ sau đi du học, học bổng, với cả suất thực tập ở Vân thị còn muốn lấy nữa không?]
[Ôi trời, kể nhanh lên đi, sốt ruột quá đi mất.]
[Kể gì chứ, tự vào mà xem.]
Có người thẳng tay gửi video tại hiện trường, lượt nhấp vào bài đăng tăng vọt.
[Mẹ ơi! Tiêu Lạc Sinh này hơi vô liêm sỉ rồi đấy, nửa tháng nay ngày nào tan học cũng ân ân ái ái với trà xanh nhỏ, thiếu gia nhà chúng ta nắm tay học thần thì sao nào? Chỉ cho phép quan châu đ/ốt lửa, không cho phép dân chúng thắp đèn à?]
[Thiếu gia nhà chúng ta nắm tay thêm vài người thì đã sao? Với gương mặt này, gia thế này của Vân thiếu, Tiêu Lạc Sinh không thể tự lo cho mình mà lại đi chặn đường tiến thân của người khác được!]
[Không nói gì khác, nhan sắc là chính nghĩa, chỉ nhìn mặt thôi là tôi biết thằng nhóc Tiêu Lạc Sinh này làm hỏng chuyện học thần và Vân thiếu yêu đương rồi!]
[Tôi nói thật nhé, nhà học thần đáng thương lắm, mẹ cậu ta lúc trẻ mang th/ai bị bạo hành đến sảy th/ai, cả đời này không thể làm mẹ được nữa. Sau đó vất vả lắm, chồng s/ay rư/ợu gặp t/ai n/ạn giao thông qu/a đ/ời, bà ấy mới được giải thoát, rồi nhận nuôi học thần từ cô nhi viện, nuôi nấng vất vả, giờ còn đang mắc b/ệnh nặng nằm viện, phải dựa vào th/uốc men để duy trì sự sống.]
[Vãi! Nhà học thần khổ thế sao? Bảo sao lần trước nửa đêm rồi mà tôi vẫn thấy cậu ta làm thêm ở tiệm thức ăn nhanh.]
[Chưa hết đâu, sau bữa tối học thần còn đi làm ở tiệm lẩu cổng Đông, rồi cả quán nướng nữa. À đúng rồi, cuối tuần trước bạn cùng bàn tôi đi thị sát công trường nhà bố cậu ấy, còn thấy học thần đang bê gạch ở công trường kìa.]
[Vãi chưởng, học thần như thế mà vẫn giữ được vị trí số một, tự nhiên thấy bố mẹ cho mình điều kiện tốt thế mà lần nào cũng đứng bét bảng thấy x/ấu hổ quá.]
[Có phải bạn thân Đỗ Ngọc Tỉ của tôi không?]
[Mày có thể đừng gọi tên thật tao trên diễn đàn trường không hả!]
[Được thôi, đứng bét bảng Đỗ Ngọc Tỉ.]
[Ok rồi Đỗ Ngọc Tỉ.]
[Không vấn đề gì rồi Đỗ Ngọc Tỉ.]
Đỗ Ngọc Tỉ: "... Các người ch*t ti/ệt!"
Hôm đó, ngoài Tiêu Lạc Sinh bị m/ắng, cả thế giới đều biết đến kẻ đứng bét bảng Đỗ Ngọc Tỉ.
Cách đó vài ngày, Tiêu Lạc Sinh vốn luôn bám lấy tôi để lấy lòng, đột nhiên nổi gi/ận.
Bởi vì Quý Xuyên đã chuyển đến nhà tôi ở cùng tôi.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook