Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau đó, tôi và Lục Dữ Vọng chính thức bắt đầu yêu đương.
Không che đậy, không giấu giếm.
Có bạn học quen biết hỏi đến, tôi cũng hào phóng trả lời: “Đúng vậy, anh ấy hiện tại là bạn trai mình.”
Dù sao cũng đã danh chính ngôn thuận, chúng tôi dính lấy nhau suốt cả ngày.
Tình yêu trưởng thành quả nhiên mỹ diệu, nhưng tình yêu học đường ngây ngô cũng có phong vị riêng.
Đặc biệt là khi nhìn Lục Dữ Vọng dù vành tai đã đỏ bừng nhưng chưa bao giờ từ chối những yêu cầu “quá đáng” của tôi.
Thật sự khiến người ta thích đến ch*t mất.
Còn một việc nữa, tôi âm thầm tính toán, đó là làm sao để Lục Dữ Vọng có thể mở miệng nói chuyện.
Lúc ôm ấp, sau khi hôn say đắm... tôi lại nũng nịu gọi anh ấy là anh trai.
Dán sát vào tai anh ấy thì thầm: “Em muốn nghe anh gọi tên em, anh gọi em một tiếng đi mà.”
Thử vài lần, vẫn không có hiệu quả gì.
Nhưng tôi có thể nhận ra, bản thân Lục Dữ Vọng cũng rất muốn thử mở miệng.
Tuy nhiên việc này vội cũng không được, chỉ có thể từ từ.
Để tôi lên mạng tinh tế tra c/ứu thêm tài liệu, sau đó thử thêm vài cách xem sao.
Trong tiết học Thiết kế Cơ giáp Tùy chỉnh.
Tôi và Lục Dữ Vọng ngồi sát cạnh nhau.
Theo yêu cầu của giảng viên, sinh viên khoa Tác chiến cần báo cáo phong cách chiến đấu, dữ liệu cơ thể của mình, còn khoa Chế tạo sẽ dựa vào đó để thiết kế riêng một cỗ cơ giáp phù hợp.
Bài kiểm tra giai đoạn trung hậu kỳ yêu cầu khoa Chế tạo phải trình bày bản vẽ thiết kế để phản biện, còn khoa Tác chiến sẽ mô phỏng lái thử, đối kháng, v.v.
Phong cách chiến đấu, dữ liệu cơ thể, thậm chí là sở thích về ngoại hình cơ giáp của Lục Dữ Vọng, thực ra tôi đã rất hiểu rõ.
Nhưng nghĩ đến việc anh ấy bây giờ có lẽ sẽ có chút sai lệch, nên tôi vẫn hỏi anh ấy một cách tỉ mỉ.
Hai cái đầu chụm lại với nhau.
Lục Dữ Vọng truyền dữ liệu chiến đấu và dữ liệu cơ thể trong các buổi huấn luyện thường ngày cho tôi, tiện thể giải thích bổ sung.
Tuy anh ấy không thể nói chuyện, nhưng tinh thần lực cực cao có thể chuyển đổi thành ngôn ngữ thông qua quang n/ão theo thời gian thực, gần như không có độ trễ, cho nên việc giao tiếp giữa chúng tôi vẫn rất hiệu quả.
Dữ liệu chiến đấu hiện tại có kém hơn kiếp trước một chút, nhưng phong cách và sở thích ngoại hình của anh ấy đại khái vẫn giống với những gì tôi đã biết.
Sau khi phác thảo trong đầu một lát, tôi bắt đầu thao tác vẽ trên màn hình toàn ảnh nhỏ của quang n/ão.
Đương nhiên, trong quá trình thiết kế, tôi cũng thường xuyên nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi ý kiến Lục Dữ Vọng.
Anh ấy chẳng có ý kiến gì cả.
Ánh mắt cứ sáng lên mãi.
Sau đó tôi mới phát hiện ra anh ấy chỉ nhìn tôi, không thèm nhìn bản vẽ.
Trong lòng vừa buồn cười vừa bất lực, tôi đưa đầu ngón tay gãi gãi lòng bàn tay anh ấy: “Nhìn em làm gì? Nhìn bản thiết kế đi chứ.”
“...”
Anh ấy gật đầu, mím đôi môi mỏng như thể đang x/ấu hổ.
Cậy không ai để ý, tôi liền ghé sát vào hôn nhanh lên má anh ấy một cái.
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Chương 9.
Chương 6
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook