Nợ máu trả máu

Chương 16

01/02/2024 10:06

Việc bắt gặp bí mật của chủ nhân là việc vô cùng nguy hiểm, các bảo mẫu vội vàng gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.

Phương Phi Viễn không thể tin được, nói: "Ba…"

Ba tôi buồn bã nói: "Phương Phi Viễn, buông em trai con ra."

Phương Phi Viễn không chịu buông tay: "Nó là kẻ gi*t người!"

"Thằng bé chỉ đang chơi đùa thôi! Nó vẫn còn là một đứa trẻ!" Bố tôi cao giọng lên: "Ba sẽ đếm từ ba, con có buông tay hay không!"

Phương Phi Viễn im lặng.

Trong một khoảnh khắc, có lẽ anh ta đã nhớ lại những gì tôi đã nói với anh ta.

- Ông Lý chưa bao giờ coi anh như con ruột của mình.

- Trong lòng ông Lý, m/áu thịt chân chính của ông ta chỉ có Lý Phi Minh.

Anh ta nhận ra rằng ông Lý sẽ không báo cảnh sát, ông ta sẽ luôn bảo vệ cho Lý Phi Minh.

Lý Phi Minh bị Phương Phi Viễn bóp cổ, mặc dù khó thở nhưng cậu ta vẫn nở nụ cười ngạo mạn.

“Hừ, thứ chó tạp chủng." Cậu ta nhổ nước bọt lên mặt Phương Phi Viễn: "Mấy năm nữa, đứa con hoang như anh sẽ không xứng đáng mang giày cho ông đây."

Giọng nói của ba tôi càng lúc càng to hơn: "Ba, hai…"

Khi ông ta đếm đến "một", Phương Phi Viễn cử động.

Tất cả sự tức gi/ận trong lòng anh ta bùng n/ổ, anh ta xách Lý Phi Minh lên, đ/ập mạnh cậu ta vào cửa sổ kính trong suốt sát đất trước mặt: "C/on m/ẹ mày, mày mới là đồ chó tạp chủng."

Thủy tinh vỡ vụn, Lý Phi Minh ngã đ/ập đầu xuống đất.

Phương Tuyết phát ra một tiếng thét chói tai không giống người thường.

Ba tôi ngơ người khoảng hai giây rồi kêu lên một tiếng đầy đ/au đớn. Sau đó ông ta quay người chạy xuống cầu thang: "Con trai, con trai tôi!"

Có người ở dưới lầu hét lên, không biết đó là bảo mẫu hay hàng xóm đi ngang qua, tiếng hét hòa cùng tiếng ve sầu vang vọng trong đêm hè.

Vài phút sau, tiếng xe c/ứu thương, xe cảnh sát vang lên suốt đêm.

Thẩm Bắc Ninh tường thuật lại mọi chuyện xong, bà ấy ngồi đối diện tôi, nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Bà ấy đang quan sát biểu cảm của tôi.

Tôi không có bất kỳ biểu cảm nào.

Sau khi bình tĩnh cất đĩa đi, tôi đứng dậy: "Con no rồi, con ra ngoài đây."

"Chiêu Chiêu!"

Thẩm Bắc Ninh gọi tôi lại.

Bà ấy đứng sau lưng tôi, giọng nói đầy xót xa.

"Mẹ đã nói với con… H/ận th/ù là một cảm xúc đen tối, cuối cùng nó sẽ nuốt chửng lấy con, kéo con cùng xuống địa ngục."

"Đừng để tay dính m/áu, đừng làm kẻ gi*t người, con có thể có một tương lai tốt đẹp…"

Bà ấy thực sự là một người tốt.

Bà ấy biết rằng việc b/áo th/ù thường không có kết thúc tốt đẹp.

Danh sách chương

5 chương
01/02/2024 10:08
0
01/02/2024 10:07
0
01/02/2024 10:06
0
01/02/2024 10:06
0
31/01/2024 16:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận