Tâm Can Câu Đoạn

Tâm Can Câu Đoạn

Chương 9

22/06/2024 11:08

9.

Bởi vì chuyện này, Phù Linh tức gi/ận đùng đùng, đóng cửa phòng và khóc lóc nức nở.

Vận mệnh của ta gắn liền với Phù Linh.

Cho nên, nguyên thần ly thể của ta sẽ vô thức đi theo Phù Linh. Giống như lúc này đây, nàng ta đóng cửa phòng khóc lóc, ta cũng chỉ có thể bị mắc kẹt trong phòng, nhìn nàng ta hung hăng ném vỡ đồ sứ trong phòng.

Nhưng khi Vân Hoàng gõ cửa, nàng ta lại khóc nức nở như hoa lê đái vũ.

Cửa mở ra, Phù Linh lao vào lòng Vân Hoàng, khóc lóc kể lại mọi chuyện vừa xảy ra lúc nãy.

Tuy nhiên, trái ngược với những gì nàng ta tưởng tượng, Vân Hoàng vốn dĩ luôn dành hết tâm trí cho nàng, vậy mà khi nghe đến tên ta, hắn lại sững sờ trong giây lát.

Phù Linh che giấu sự c/ăm h/ận trong mắt, lại lấy lại vẻ ngây thơ như thường lệ, nắm lấy tay hắn ta, nhẹ nhàng lên tiếng: "Vân Hoàng, chàng nhất định sẽ không làm ta buồn phải không?"

Vân Hoàng gật đầu, nhìn nàng ta với ánh mắt vẫn ngập tràn yêu thương.

"Nàng là người thê tử mà ta đã chọn, đương nhiên ta sẽ không bao giờ khiến nàng phải buồn."

Nói xong, Phù Linh liền kéo tay hắn ta cùng ngự ki/ếm, bay đến một khu rừng vắng vẻ sau núi Ki/ếm Tông.

Nguyên thần của ta cũng đi theo.

Chẳng mấy chốc, chúng ta đều dừng lại trước một ngôi nhà tranh.

Ngôi nhà tranh này vô cùng quen thuộc với ta.

Năm ta tròn 15 tuổi, Vân Hoàng nói sẽ tặng cho ta một món quà, vì vậy hắn lén lút chuẩn bị suốt mấy tháng liền đều không gặp ai. Đến ngày sinh nhật ta, hắn dẫn ta đến đây, và ngôi nhà tranh trước mặt này là do chính tay hắn dựng lên, không hề dùng đến một chút linh lực nào.

Lúc ấy, hắn nhìn ta với ánh mắt đầy ắp dịu dàng và yêu thương. Hắn nói: "Đây chính là lễ vật đính hôn, sau này nàng chỉ được ở bên ta, trời đất chứng giám."

Thật là một lời thề nguyện vang dội, ‘trời đất chứng dám’.

Ta không kìm được mà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, lúc này đã bắt đầu có những hạt mưa nhỏ rơi xuống. Không biết lát nữa có sấm sét hay không, rốt cuộc thì hắn cũng đã thề nguyện với trời, đáng lẽ phải bị sét đá/nh mới phải.

Phù Linh đưa hắn vào nhà tranh, vừa vào đến nơi đã bắt đầu khóc lóc: "Ta biết sư tỷ Mộc Tiêu đối với các sư huynh rất quan trọng, nên ta không trách móc mặc cho sư tỷ đã h/ãm h/ại ta, cũng không h/ận sư tỷ suýt chút nữa lấy mạng ta. Chỉ là giờ đây chúng ta sắp thành thân, ta mong trong lòng chàng chỉ có duy nhất mình ta, cả căn nhà tranh này nữa, hãy tặng nó cho ta, để ta nhìn thấy tấm chân tình của chàng, được không?"

Phù Linh quả không hổ là người mang hào quang "được cưng chiều".

Nàng ta khóc lóc nức nở, nước mắt lăn dài trên má như hoa lê đái vũ, vô cùng xinh đẹp.

Ngay cả ta, một nguyên thần, nếu gạt bỏ hết mọi hiềm khích. Bỗng dưng nhìn thấy nàng ta như vậy, hẳn cũng sẽ không khỏi động lòng.

Vì vậy, ánh mắt trước đây vốn còn do dự của Vân Hoàng trong nháy mắt trở nên kiên định.

Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má nàng, cười dịu dàng: "Nếu nàng thích, ta sẽ cho nàng tất cả..."

Có lẽ lúc này bầu không khí đang rất hoà hợp.

Phù Linh má ửng hồng, lại hơi nhón chân, chuẩn bị trao cho hắn nụ hôn nồng nàn.

"Sư huynh, chúng ta sớm muộn gì cũng phải thành thân, sớm một ngày kết đôi cũng không sao..."

Giọng nói ấy mang theo sự lôi cuốn ch*t người, nhưng ngay khi hai người sắp tiến lại gần nhau, chiếc hộp được niêm phong trên giá không hiểu sao lại rơi xuống đất, kéo theo cả bức tranh bên trong hộp cũng rơi vung vãi ra khắp sàn nhà.

Tiếng động không hề nhỏ, thu hút sự chú ý của Vân Hoàng.

Ngay khi nhìn thấy bức chân dung, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi, như phản xạ có điều kiện, hắn giơ tay đẩy mạnh Phù Linh đang tiến về phía mình.

Phù Linh không kịp trở tay, cả người ngã thẳng xuống đất, lộ ra vẻ mặt đầy khó tin.

Mà chân dung nữ nhân trong bức tranh kia, không phải ai khác mà chính là ta.

"Vân Hoàng sư huynh..."

Phù Linh mắt đỏ hoe, lẩm bẩm tự nói, như thể đã phải chịu một sự ức khuất to lớn.

Vân Hoàng lúc này vẫn đang nhìn chằm chằm vào bức tranh.

Bởi vì bức tranh này, từng là do chính tay hắn vẽ cho ta, còn nói rằng sau này sẽ treo nó trong túp lều tre này từng giờ từng khắc, vĩnh viễn không quên tình cảm ngày ấy.

Có lẽ vì đột nhiên nhìn thấy bức tranh này, hắn lại nhớ lại những lời hứa hẹn trước đây.

Sắc mặt Vân Hoàng thoáng chốc tái nhợt, nhưng rồi cũng tỉnh táo lại, đưa tay đỡ Phù Linh dậy, sau đó khi nàng ta định đưa tay ra lấy bức tranh, hắn liền giơ tay niệm chú thu bức tranh vào tay áo.

"Xin lỗi, lúc nãy ta..."

Vân Hoàng có lẽ muốn giải thích điều gì đó, Phù Linh cắn môi, đưa tay che miệng hắn.

Nhẹ nhàng lắc đầu với hắn: "Ta không trách chàng, dù chàng nói gì, ta cũng sẽ không trách chàng. Vân Hoàng sư huynh, ta chỉ mong sau này trong tim trong mắt chàng chỉ có mình ta, rồi tiếp tục chuyện dang dở này..."

Nàng ta dường như muốn tiếp tục chuyện hồi nãy, ta cũng đang nghĩ cách tìm chỗ nào đó để che mắt, nhưng lần này Vân Hoàng rốt cuộc cũng có thể thoát được sự cám dỗ do bàn tay vàng mang lại, không hề lập tức đồng ý với yêu cầu của nàng ta.

"Chúng ta vẫn chưa thành thân, chuyện này nên đợi thêm chút đã."

Danh sách chương

5 chương
22/06/2024 11:09
0
22/06/2024 11:08
0
22/06/2024 11:08
0
22/06/2024 11:07
0
22/06/2024 11:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

2 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

4 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

9 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

15 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

19 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

21 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

27 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

43 phút
Bình luận
Báo chương xấu