Trong lúc Lâm Chính Minh đang lắp ba lắp bắp, nước mắt nước mũi giàn giụa kể lể, tôi đã hiểu được đại khái câu chuyện.
Vợ trước của anh ta lớn hơn anh ta mười tuổi, là con gái một trong nhà.
Gia đình cô ta vừa có xưởng vừa có nhà cửa, điều kiện cực kỳ tốt, bố mất sớm, chỉ còn lại một người mẹ già.
Lâm Chính Minh đeo bám theo đuổi được cô ta, nhưng sau khi kết hôn lại chê cô ta lớn tuổi, không đủ xinh đẹp, nên nhiều lần ra ngoài tìm người phụ nữ khác.
Sau khi kết hôn, Lâm Chính Minh đón bố mẹ đến sống cùng trong căn biệt thự của vợ cũ.
Vì vậy, mẹ vợ của Lâm Chính Minh tức đến nỗi nhập viện, một bước về cõi vĩnh hằng.
Vợ cũ Lâm Chính Minh mất mẹ ruột, lại thêm việc chồng bắt đầu công khai ra ngoài tìm người phụ nữ khác.
Cô ta hối h/ận vì mình đã nhìn nhầm người, trong lúc mọi hi vọng hóa thành tro bụi, cô ta nhảy xuống sông t/ự s*t.
Phùng Nam Nam cực kỳ hối h/ận, cô ta liên tục vỗ vào ng/ực mình.
“Sợ hết cả h/ồn, suýt nữa mình đã phải yêu đương với loại người đểu cáng ấy.”
Nói rồi cô ta lại kéo tay Cao Văn Huyên.
“Cô cũng vậy đấy, phải trả n/ợ cho tên nghiện c/ờ b/ạc, thế giới này quá đ/áng s/ợ!”
“Không chỉ m/a q/uỷ muốn ăn thịt người, mà đến con người cũng muốn ăn thịt người!”
Đợi đến khi Lâm Chính Minh khai gần xong, tôi bỏ trấn h/ồn ấn trên người nữ th* th/ể ra.
Nữ th* th/ể lại cử động lần nữa, Lâm Chính Minh hét toáng lên, anh ta chạy cuống cuồ/ng về phía sâu hun hút của hành lang.
“Mọi người không cần sợ, nữ q/uỷ ấy đến để b/áo th/ù, không liên quan gì đến mọi người đâu!”
Tôi gọi mọi người xuống tầng, rồi lặng lẽ kê một chiếc tủ chặn cầu thang lại.
Nữ th* th/ể ấy di chuyển chậm chạp, chỉ ngang ngửa với x/á/c sống sơ cấp trong phim ảnh.
Nhìn tướng mặt của Lâm Chính Minh, thì anh ta cũng phải hạng ch*t sớm đâu.
Mặc kệ anh ta, tôi sắp mệt đến ch*t rồi.
Phòng khách dưới tầng là một mớ hỗn độn, nhưng mọi người cũng chẳng chê bai, sau khi quét dọn qua loa, ai nấy đều ngổn ngang nằm ngủ trong phòng khách.
Tiếng kêu gào lắp bắp của Lâm Chính Minh trên tầng vang vọng suốt cả một đêm.
Mãi cho đến khi ánh sáng ló rạng nơi phía đông.
Tôi mở mắt ra gi/ật nảy mình.
Hàn Thiệu đang ngồi xổm bên cạnh tôi, trong lòng anh ta đang ôm một cái vại bằng gốm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Đôi mắt thâm đen, râu ria lởm chởm, trông có vẻ đã già đi mấy tuổi chỉ sau một đêm.
“Linh Châu, bà tôi…”
Tối qua sau khi Âm Thi bị th/iêu, đám tro tàn còn lại đều được anh ta nhặt lại vào trong chiếc vại này.
Tôi thở dài.
“Đợi tôi về tính ngày lành, rồi ch/ôn ông bà nội anh cùng nhau đi.”
“Nhưng phong thủy ở Bạch Hổ Hàm Thi Địa này đã bị phá, nhà anh sẽ gặp nghiệp quật cực kỳ nặng.”
“Bố anh, buộc phải ch*t.”
Hàn Thiệu c/ăm hờn nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể ngăn đôi mắt đỏ au.
“Ông ta đáng ch*t lắm!”
Tôi cũng không biết nên an ủi anh ta thế nào, chỉ đành đứng dậy gọi mọi người lên đường.
Mọi người có phần ám ảnh với nơi này, mới sáng sớm bị gọi dậy cũng chẳng tức gi/ận, ai nấy đều nhanh chân nhanh tay thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống núi.
Ông đạo diễn b/éo đếm số người xong, bèn lắp bắp nhìn chúng tôi.
“Thế, thế còn Lâm Chính Minh thì sao?”
Tôi ngửa đầu nhìn trời, Kiều Mặc Vũ cúi đầu nhìn đất.
Tống Phi Phi móc điện thoại ra, rồi bắt máy ngay trước mặt ông đạo diễn b/éo.
“A lô, có chuyện gì thế?”
Phùng Nam Nam kéo đạo diễn lại, nặn ra một nụ cười với ông ta.
“Tối qua lúc đi vệ sinh, tôi nhìn thấy có người xuống núi rồi.”
“Chắc chắn là Lâm Chính Minh lén lút bỏ chạy rồi!”
Cao Văn Huyên cũng lấy hết can đảm bước ra.
“Đúng, tôi, tôi cũng nhìn thấy!”
Ông đạo diễn thở phào, sau đó không còn do dự, rồi đi ra ngoài sân cùng chúng tôi.
“Á!”
Trên tầng lại phát ra tiếng hét thất thanh lần nữa.
Đạo diễn bật dậy.
“Mọi người có nghe thấy tiếng gì không?”
Tống Phi Phi cực kỳ sốt ruột, cô nhíu ch/ặt mày, rồi xả một tràng lên đầu ông ta.
“Đã xong chưa hả! Nếu không yên tâm như vậy, thì ông tự lên tầng mà xem!”
“Linh Châu, chúng ta đi thôi!”
Tôi chìa tay về phía đạo diễn, tỏ ý không thể giúp được gì.
Đám con gái cũng lũ lượt đi phía sau Tống Phi Phi, họ rảo bước thật nhanh, như thể chỉ muốn bố mẹ sinh cho mình thêm hai cái chân nữa.
Cổng sân nhanh chóng chỉ còn lại một mình ông đạo diễn.
Cô đơn, lẻ loi, bị gió thổi qua còn thấy hơi lạnh lẽo.
Ông đạo diễn b/éo do dự khoảng ba giây, sau đó ông ta nghiến răng giậm chân, rồi quay người chạy về phía chúng tôi.
“Cô Tống ơi, chậm chút thôi, chờ tôi với, tôi sợ lắm!”
Nắng ấm nhô cao, bầu không khí buổi ban mai nơi rừng núi trong lành, hít một hơi thật sâu, cảm giác cả người tỉnh táo hơn hẳn.
Tôi bước xuống núi đón ánh bình minh, nhưng tâm trạng trong lòng lại không tốt lắm.
Mặc dù Âm Thi đã ch*t, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy, câu chuyện, mới chỉ bắt đầu.
Bình luận
Bình luận Facebook