Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chẳng muốn so đo với một kẻ đi/ên, tôi chuyển hướng bước chân, coi như chưa hề nghe thấy gì, cứ thế mặc kệ mà bước ra ngoài.
Trần Hàn bám gót theo sau tôi không rời nửa bước, hệt như một con chó vẫy đuôi van xin tình thương, miệng cứ lẩm bẩm không ngừng: "Anh sẽ không để bất cứ ai phát hiện ra đâu, anh xin thề."
Tôi nhịn hết nổi, quay phắt lại túm lấy cổ áo hắn. Gần như ngay cùng lúc đó, hai mắt hắn sáng rực lên, vội vã đưa tay ra...
Ngay trước khi hắn nắm lấy tay tôi, tôi vội vã buông tay ra, nhẫn tâm hất văng hắn đi.
Cái thứ hèn mọn gì đây hả? Có m/áu M (thích bị ngược) à?
Tôi đã hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn: "Trần Hàn, tôi đã nghỉ việc rồi, anh quấy phá hỏng bét công việc của tôi vẫn còn chưa đủ sao? Rốt cuộc thì tôi n/ợ nần gì anh cơ chứ?"
"Anh không có ý đó." Trần Hàn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tôi, dáng vẻ trông uất ức lắm.
"Vậy rốt cuộc anh muốn cái gì đây?" Tôi cố gắng nói lý lẽ với hắn, chỉ mong có thể thanh toán sạch sẽ món n/ợ cũ này, rồi nhanh chóng tiễn hắn đi cho khuất mắt.
"Em."
"Cái gì?"
"Em hỏi rốt cuộc anh muốn điều gì." Trần Hàn đã khóc thật rồi, những giọt nước mắt to như hạt đậu nối nhau rơi xuống, lặng lẽ thấm ướt đẫm cả gò má, giọng nói khản đặc đến mức chẳng ra hơi: "Anh muốn em."
Phản ứng đầu tiên của tôi là cảm thấy thật nực cười: "Trần thiếu gia, sau khi đ/á tôi hai năm trời, cuối cùng cũng nhận ra điểm tốt của tôi rồi sao?
"Sao thế, lẽ nào trong suốt hai năm qua không tìm được bạn giường nào ngoan ngoãn biết nghe lời hơn tôi, nên mới muốn quay lại nhai cỏ cũ à?
"Hay là phát hiện ra đ/á/nh mất một người hầu miễn phí mặc cho mình sai bảo, nên cảm thấy không đáng giá nữa?"
Mỗi một câu tôi nói ra, Trần Hàn lại r/un r/ẩy khóc không ngừng, giống như người tôi m/ắng nhiếc không phải là bản thân tôi, mà là hắn vậy.
Ra vẻ cái gì cơ chứ?
Khi xưa tôi đã yêu Trần Hàn đến mức nào cơ chứ. Đâu cần đến lúc hắn phải rơi nước mắt, chỉ cần hắn nhíu mày một cái thôi là tôi đã đôn đáo chạy ngược chạy xuôi muốn san sẻ nỗi âu lo cùng hắn.
Nhưng giờ đây, hắn khóc lóc thành cái bộ dạng này, tôi đưa tay tự vuốt ng/ực mình, nhịp tim vẫn đ/ập bình ổn như thường.
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 18
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook