Trong suốt 29 năm qua của cuộc đời, tôi vẫn luôn là một người kiên định đi theo chủ nghĩa duy vật, không kính q/uỷ thần, không tin tà m/a, chỉ thỉnh thoảng gặp xui xẻo mới đăng hình hai con cá chép lên vòng bạn bè của mình, cầu mong cho khoảng thời gian sao Thủy nghịch hành sớm trôi qua mau(1).
(1) Sao Thủy nghịch hành chỉ hiện tượng sao Thủy đi theo quỹ đạo bất thường, sự thay đổi của vì tinh tú khiến mọi thứ dễ rơi vào trạng thái mất cân bằng, được xem như điềm báo cho chuyện không may. Người Trung Quốc tin rằng cá chép có thể cầu may, đăng ảnh cá chép có thể xua đuổi những chuyện xui xẻo.
Cho đến tối đêm khuya hôm đó, khi trở về nhà, tôi đã gặp một thầy bói m/ù già trước cổng tiểu khu.
Đó là một kẻ m/ù lòa, dáng người g/ầy như cây trúc, nước da trắng bệch khiến người ta phát sợ. Ông ta đeo một cặp kính râm, khó mà đoán được tuổi tác. Lúc vươn tay ra ngăn cản tôi, ông ta hơi ngẩng đầu, khóe miệng còn đang mấp máy, như thể đang tính toán gì đó.
Vốn dĩ tôi cũng không có ý định dây dưa với ông ta, thế nhưng thấy ông ta là người khuyết tật, trong lòng không nhịn được, lấy điện thoại ra:
“Sư phụ ông đừng tính nữa, tôi không tin mấy thứ này đâu, trời tối thế này rồi ông cũng chẳng dễ dàng gì, ông đưa mã đây, tôi cho ông vài ba đồng, coi như là làm phước vậy.”
Vừa nói tôi vừa quay đầu lại xem trên quầy hàng của ông ta có mã QR để chuyển khoản hay không.
Thế nhưng chẳng có gì cả.
Ngoài một mảnh vải đen, trên quầy hàng chỉ có mấy chữ màu trắng lớn: “Họa từ miệng mà ra”.
Nét chữ khẳng khiu ng/uệch ngoạc, trông không giống như được in ra, mà lại trông giống như được tự viết từ phấn trắng làm từ đ/á vôi. Mấy chữ này trông không được hay ho cho lắm, lại ẩn chứa điều gì đó rất quái dị, không giải thích được, nhìn mấy lần thôi mà trong lòng bỗng cảm thấy phiền n/ão khó nói
Lão m/ù không đáp lại lời tôi, mặt mày càng thêm u ám, ông ta cứng đờ đứng im ở đó vài giây rồi đột nhiên nói:
“Là anh bạn đến từ Giang Tây sao? Nếu là như vậy, lão m/ù tôi đây đã đắc tội rồi, cậu cứ tự nhiên làm việc của mình đi.”
Giang Tây?
Tôi lắc lắc đầu: “Sư phụ, ông nhận nhầm người rồi, chúng ta không quen nhau, tôi cũng không phải là người đến từ Giang Tây.”
Ông ta lại không hề ngạc nhiên, nghe thấy lời này, đôi mày lập tức nhẹ nhàng giãn ra, nhưng giọng điệu lại mang chút giễu cợt không khó để phát hiện:
“Nếu đã không phải là th* th/ể(2) Giang Tây, vậy thì nuôi mèo ch*t trong nhà để làm gì?"
(2) bản gốc là 尸字头 – thi tự đầu, tức là từ ngữ có đề cập đến x/á/c ch*t, th* th/ể.
Tôi choáng váng.
Ngẩng phắt đầu lên, vừa hay đứng ngay chỗ cổng tiểu khu có thể nhìn thấy cửa sổ phòng số 2305, tòa nhà đầu tiên phía bên tay phải ngay khi bước vào – nơi mà tôi đã rất quen thuộc sau khi sống ở đây suốt năm năm. Lúc này ngoài cửa sổ hắt lên một ánh đèn màu vàng ấm áp, bên cửa sổ trống rỗng, không có bất kỳ thứ gì.
“Mèo ch*t? Mèo ch*t nào cơ chứ?”
“Không có à? Vậy có lẽ là lão m/ù tôi đây nhìn nhầm rồi”. Ông ta xoay người, đưa tay sờ soạng quầy hàng rồi lại ngồi xuống.
Rõ ràng giống như những gì ông ta đã nói, ông ta là một người m/ù loà cả hai mắt, nhưng lúc ông ta nói ra hai chữ “nhìn nhầm” kia, quả thực vô cùng đúng lý hợp tình, chẳng cảm thấy có điểm gì kỳ lạ cả.
Ông ta đã ngồi xuống, không tiếp tục chặn đường tôi nữa, nhưng không hiểu sao tôi bỗng cảm thấy có chút bồn chồn, bất an.
Mặc dù tôi không biết ý của ông ấy khi nói từ “nuôi” đó là gì, nhưng quả thật là có một con mèo mới ch*t trong nhà tôi cách đây sáu ngày.
Một con mèo già tên là “Dobby”, nó đã ở với tôi được bảy năm rưỡi.
Bình luận
Bình luận Facebook