Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vùi mặt vào cổ, ngửi thấy mùi dưa hấu rất nhạt. Sau nhiều năm, tuyến thể của tôi vẫn chỉ phản ứng với một người. Có lúc tôi thấy chuyện ấy rất tiện. Giữa căn cứ đông người, chỉ cần mùi ấy xuất hiện, tôi biết Văn Từ ở gần. Có lúc lại thấy phiền. Vì càng dễ tìm được anh, tôi càng muốn đi tới.
Chiều hôm đó, chúng tôi vừa về tới phòng nghỉ thì giáo viên nhà trẻ gọi.
Tôi bắt máy, vừa tháo găng tay vừa nghe đầu bên kia nói: “Lâm tiên sinh, con trai anh lại đá/nh một alpha lớp trên.”
Tôi không suy nghĩ đã hỏi: “Thắng không?”
Đầu bên kia im lặng.
Tôi cũng im lặng.
Sau lưng, Văn Từ đang nhìn tôi.
Tôi lập tức sửa lời: “Ý tôi là, vì sao đá/nh nhau?”
Giáo viên ho một tiếng, có lẽ cũng không biết nên coi câu trước như chưa nghe thấy thế nào. “Bạn kia nói beta yếu, con anh không đồng ý.”
Tôi nhíu mày. “Sau đó?”
“Sau đó đá/nh nhau.”
Tôi vẫn không nhịn được. “Thắng chứ?”
“Lâm Vực.” Văn Từ gọi tên tôi từ phía sau.
Tôi lập tức đổi giọng: “Tôi sẽ tới trường ngay.”
Giáo viên ở đầu bên kia im lặng một lát rồi nhỏ giọng bổ sung: “Có thắng.”
Tôi gật đầu theo bản năng. “Không tệ.”
Cuộc gọi lập tức bị Văn Từ lấy khỏi tay tôi.
Anh bình tĩnh trao đổi với giáo viên vài câu, hỏi rõ đầu đuôi chuyện đá/nh nhau, sau đó hẹn thời gian tới trường rồi mới tắt máy. Tôi đứng ngay bên cạnh, nhìn sắc mặt anh từ đầu đến cuối, càng nhìn càng không đoán được anh có thật sự tức gi/ận hay không.
“Anh gi/ận à?”
“Không.”
Tôi quan sát anh thêm một lúc, vẫn không yên tâm. “Thật sao?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao anh không nhìn tôi?”
Lúc này Văn Từ mới quay sang.
Ánh mắt anh vừa rơi lên người, cảm giác bất an trong lòng tôi lập tức dịu xuống một cách rất không có tiền đồ. Tôi biết bản thân như vậy khá phiền, nhưng chỉ cần anh im lặng lâu hơn bình thường một chút, tôi sẽ không nhịn được mà nghĩ xem mình vừa làm sai chuyện gì.
Văn Từ nhìn tôi một lát rồi nói: “Cậu không được dạy con giải quyết mọi chuyện bằng đá/nh nhau.”
“Tôi chưa từng dạy.”
“Vừa nghe giáo viên nói nó đá/nh nhau, câu đầu tiên cậu hỏi là thắng không.”
“Tôi chỉ muốn biết thôi.”
“Biết để làm gì?”
Câu hỏi này khiến tôi thật sự suy nghĩ một lúc lâu.
Cuối cùng, tôi thành thật trả lời: “Để biết có cần luyện thêm không.”
Văn Từ nhắm mắt.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi biết mình lại nói sai.
“Xin lỗi.”
Anh không đáp, chỉ quay người định đi vào trong. Tôi nhìn bóng lưng anh được vài giây, cuối cùng vẫn không chịu nổi cảm giác bị bỏ lại, lập tức bước tới ôm lấy eo anh từ phía sau.
“Anh đừng gi/ận.”
“Buông ra.”
Hai chữ ấy vừa rơi xuống, cánh tay tôi lập tức cứng lại.
Tôi không thật sự buông, nhưng cũng không dám ôm ch/ặt hơn. Cơn nóng quen thuộc bắt đầu dâng lên nơi hốc mắt, khiến tôi phải quay mặt sang chỗ khác, không muốn để anh nhìn thấy.
Văn Từ im lặng vài giây rồi quay đầu.
Thấy tôi tránh ánh mắt mình, anh lập tức hiểu ra, vẻ mặt cũng trở nên bất đắc dĩ. “Tôi bảo cậu buông ra để tôi thay quần áo.”
Tôi quay lại ngay. “Không phải vì không muốn cho tôi ôm?”
“Không phải.”
Cảm giác nặng nề trong ngựk biến mất nhanh đến mức chính tôi cũng thấy mất mặt.
Tôi lại ôm anh thêm một lúc, đến khi chắc chắn anh thật sự không gi/ận mới chịu buông tay. Văn Từ cũng chẳng nói gì về việc tôi vừa suýt khóc, chỉ đi lấy quân phục rồi thay ngay trước mặt tôi như thể đã quá quen với chuyện luôn có một người đứng cạnh nhìn mình.
Tôi dựa vào bàn, không hề che giấu ánh mắt.
Anh cài từng chiếc cúc áo, đến chiếc cuối cùng mới ngẩng lên. “Cậu có định đi cùng tôi tới trường không?”
“Có.”
“Vậy còn không thay đồ?”
Tôi vẫn không nhúc nhích.
Văn Từ nhìn sang, lập tức biết tôi còn có chuyện. “Lại làm sao?”
“Tôi muốn hôn.”
“Lâm Vực.”
“Một cái thôi.”
“Chúng ta đã muộn rồi.”
“Một cái thì không muộn thêm bao lâu.”
Anh nhìn tôi rất lâu, có lẽ đang cân nhắc xem tranh luận tiếp với tôi và hôn tôi một cái, rốt cuộc chuyện nào mất thời gian hơn.
Cuối cùng Văn Từ bước tới, túm cổ áo tôi kéo xuống. Nụ hôn lướt qua môi nhanh hơn tôi mong muốn rất nhiều, nhưng khi anh buông tay, tôi vẫn không nhịn được cong khóe miệng.
“Đi được chưa?”
“Được.”
Thật ra lúc ấy, dù anh bảo tôi chạy bộ tới trường, tôi cũng thấy được.
Tối hôm đó, sau khi xử lý xong chuyện ở trường, đứa bé ngủ giữa hai chúng tôi. Tôi nằm nghiêng, một tay đặt lên bụng nhỏ của con, tay còn lại nắm lấy tay Văn Từ, còn anh vẫn như mọi khi, dùng tay trái lật tài liệu trên quang n/ão.
Tôi nhìn anh một lúc lâu rồi gọi: “Văn Từ.”
“Ừ.”
“Anh có thấy tôi phiền không?”
“Có.”
Tôi im.
Anh vẫn không ngẩng đầu, còn bổ sung: “Rất phiền.”
Hốc mắt tôi bắt đầu cay.
Đúng lúc ấy, Văn Từ đặt quang n/ão xuống. “Nhưng quen rồi.”
Tôi nhìn anh. “Chỉ quen thôi à?”
“Còn gì nữa?”
Tôi không nói.
Văn Từ kéo tay tôi, để tôi dịch lại gần. Đứa bé nằm giữa nên tôi không thể ôm anh như bình thường, trong lòng lập tức có chút bất mãn mà chính tôi cũng thấy vô lý.
Anh nhìn ra rất nhanh.
Văn Từ nghiêng người, vòng tay qua cả tôi lẫn con. “Được chưa?”
Tôi gật đầu.
Mùi dưa hấu rất nhạt quanh quẩn bên cạnh. Tôi nhắm mắt, để cơ thể thả lỏng trong vòng tay anh.
Một lúc sau, Văn Từ hỏi: “Cậu khóc à?”
“Không.”
“Vai tôi ướt.”
“Tôi buồn ngủ.”
“Buồn ngủ thì khóc?”
Tôi im lặng vài giây rồi thành thật: “Tôi không biết.”
Anh không hỏi nữa, chỉ vỗ lưng tôi như đã làm rất nhiều lần. “Ngủ đi.”
Tôi ôm tay anh ch/ặt hơn. “Ừ.”
Ngoài cửa sổ, đèn trong căn cứ vẫn sáng.
Sáng mai tôi còn phải huấn luyện, Văn Từ có cuộc họp, con phải đi học và rất có thể lại gây chuyện, còn cơ giáp vẫn cần chỉnh thêm một thông số. Cuộc sống vẫn ồn ào, bận rộn, chẳng giống bất kỳ kế hoạch nào tôi từng nghĩ tới năm hai mươi hai tuổi.
Nhưng người bên cạnh vẫn ở đây.
Tôi cũng ở đây.
Vậy là đủ.
— Hết —
Chương 8
Chương 8
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook