Người Yêu Qua Mạng Là Kẻ Giết Người

Người Yêu Qua Mạng Là Kẻ Giết Người

Chương 15

17/03/2026 17:46

Câu chuyện của Dương Nguyệt rất đơn giản.

Tám người nhà bên cạnh đều là người thân của cô ta.

Nhưng từ nhỏ cô ta đã bị b/án đi để lấy tiền cho anh trai đóng học phí.

Chưa đến tuổi thành niên đã phải làm vợ người ta.

Lúc ôm con bỏ trốn thì bị xe tông, đứa bé ch*t.

Người lái xe tông ch*t con cô ta, chính là em trai ruột của cô ta.

Họ chăm sóc cô ta vài ngày cho có lệ rồi chuyện đó cũng chìm vào quên lãng.

Không ai quan tâm cô ta, không ai cần cô ta.

Họ gọi cô ta là “đồ giày rá/ch”, chỉ h/ận cô ta sao không ch*t quách đi cho rồi.

Nghe xong, tôi hiểu đây là một vụ trả th/ù rửa h/ận.

Dương Nguyệt hỏi: “Tại sao cô không xúc động? Cuộc đời tôi bi thảm đến thế mà.”

Tôi thở dài: “Tôi đang là con tin của cô đấy, tôi thương cảm cho cô thì cô có tha cho tôi không?”

Đời tôi cũng bi thảm, tôi còn chưa kịp kể khổ với ai đây này.

Dương Nguyệt cười cười, nói tôi rất đặc biệt.

“Hôm cô chuyển đến đây tôi đã luôn quan sát cô.”

Hôm đó cô ta trốn trong tủ quần áo, thật sự đã muốn gi*t tôi.

Nhưng cái vẻ hư trương thanh thế của tôi lại chọc trúng điểm cười của cô ta.

“Lúc đó tôi đã nghĩ gi*t ch*t cô vào lúc cô hạnh phúc nhất chắc sẽ thú vị lắm.”

Khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi chính là hôm nay, xong việc được nhận tiền.

Dương Nguyệt cố tình bắt chuyện, m/ua chiếc lắc tay giống hệt tôi.

Cô ta khen lắc tay của tôi rất đẹp.

Tôi hỏi cô ta định xử lý tôi thế nào.

“Gi*t cô rồi vứt x/ác sang nhà bên cạnh, bạn trai cô chẳng phải là kẻ gi*t người sao? Để hắn gánh tội.”

Tôi bắt đầu hoảng, Triệu Đàm không khỏe mạnh lắm.

Lát nữa hắn đến cũng bị gi*t nốt thì làm sao?

Tôi c/ầu x/in Dương Nguyệt: “Tha cho anh ấy đi, anh ấy chỉ là một gã phú nhị đại bình thường thôi!”

Triệu Đàm chẳng liên quan gì đến chuyện này cả.

Tất nhiên, tôi cũng vô tội.

Tôi chỉ là ở nhờ bên cạnh một năm thôi mà.

Dương Nguyệt cười mà không đáp, cầm điện thoại của tôi qua.

Cô ta đưa cho tôi, bảo:

“Chọn một đi, gọi cho công an đến c/ứu cô hay gọi cho hắn?”

Tôi hỏi đi hỏi lại xem cô ta có đùa không.

Cô ta thề là thật.

Hỏi thừa, tất nhiên là tôi chọn công an.

Dương Nguyệt chẳng hề ngạc nhiên, chỉ buồn bã nói:

“Quả nhiên giữa người với người làm gì có chân tình.”

Cô ta nhìn sang gã đàn ông đang bị trói dưới đất, ánh mắt thoáng chút quyến luyến.

Cô ta giữ đúng lời hứa, bấm số gọi.

Giây phút điện thoại được kết nối, tôi lập tức gào lên cầu c/ứu.

Nhưng đầu dây bên kia lại lạnh lùng đáp:

“Cô Trần Tiểu Phương, chúng tôi đều đã đọc truyện “Cậu bé chăn cừu” rồi, xin cô đừng lãng phí tài nguyên của lực lượng công an nữa!”

Danh sách chương

5 chương
17/03/2026 17:46
0
17/03/2026 17:46
0
17/03/2026 17:46
0
17/03/2026 17:46
0
17/03/2026 17:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau khi tiếng lòng của Thái hậu bị lộ, cả triều đình đều hóng hớt

Chương 8

17 phút

Lương công chức 3 triệu, đi xem mắt dắt cả nhà bảy người

Chương 13

22 phút

Long Vương trở về đòi làm màu, tôi tiễn đi bóc lịch

Chương 11

26 phút

Như ý nguyện, đoạn tuyệt tình xưa

Chương 7

38 phút

Ngươi chê ta chướng mắt, ta diệt cả nhà ngươi

Chương 10

52 phút

Trọng sinh trước khi chồng để lại di sản cho bạch nguyệt quang

Chương 8

55 phút

Thiên kim giả đánh cắp cuộc đời tôi, mười năm sau con gái ả cũng bị tráo đổi

Chương 9

1 giờ

Xem mắt gặp gã tự phụ: Đòi bỏ việc về hầu mẹ hắn, tôi: Đã đóng tiền thuê chưa?

Chương 6

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu